Chương 3
Chương 3: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
Ông Vinh đặt bản sao hồ sơ sáng chế lên mặt bàn, giữa hai cốc cà phê đã nguội.
"Chữ ký này không phải của anh?" ông hỏi.
Phong nhìn nét mực xanh chạy dưới tên mình. Đường cong ở chữ P hơi hất lên, nét gạch ngang cuối cùng kéo dài hơn bình thường. Nếu không phải người viết, anh cũng khó nhận ra. Nhưng anh đã ký tên mình hàng trăm lần: trên bảng mạch, biên bản thử nghiệm, phiếu nhận linh kiện. Nét bút thật của anh luôn dừng lại trước khi gạch ngang, như thể tay cần một nhịp thở. Chữ ký trên giấy thì liền một mạch.
"Không phải," Phong nói. "Hồ sơ này nộp ngày nào?"
"Mười tám tháng trước. Ba ngày sau khi cậu gửi bản thiết kế cho Nam để chuẩn bị hồ sơ." Ông Vinh đẩy kính lên. "Cục Sở hữu trí tuệ ghi người nộp đơn là VinaPulse Devices. Đại diện là Nam. Người đồng sáng chế gồm cậu và một người tên Lê Minh Quân."
Phong không biết cái tên ấy.
Ông Vinh lấy thêm một trang phụ lục. Ở mục địa chỉ liên hệ, Lê Minh Quân được ghi là kỹ sư phần mềm của công ty. Phong nhớ từng người đã làm với dự án: Hưng phụ trách firmware, Mai Anh thiết kế vỏ máy, Tùng bên kiểm thử tín hiệu. Không có Quân. Anh lấy điện thoại, mở danh sách nhân sự cũ rồi lướt chậm qua từng tên. Vẫn không có.
"Có thể là tên pháp lý của ai đó dùng dịch vụ ngoài," ông Vinh nói, nhưng giọng ông không có vẻ tin. "Tôi đã tra hồ sơ doanh nghiệp. Quân không có mã số thuế, không có địa chỉ. Chỉ tồn tại trong bộ hồ sơ sáng chế và một biên bản họp hội đồng quản trị."
Phong ngẩng lên. "Biên bản nào?"
"Cuộc họp thông qua việc chuyển quyền sở hữu phần mềm điều khiển. Cậu được ghi là đã có mặt và bỏ phiếu thuận."
"Tôi không dự cuộc họp đó. Hôm ấy tôi ở Bệnh viện Nhi Đồng Thành phố, thử máy với Hà."
Ông Vinh im lặng. Ngoài cửa kính, xe máy chen nhau qua con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Thành phố vẫn chạy như thường, không biết một dòng chữ trong một bộ hồ sơ có thể đẩy một người ra khỏi công trình anh đã theo đuổi sáu năm.
"Nếu chứng minh được chữ ký giả, chúng ta có thể yêu cầu hủy hồ sơ," ông Vinh nói. "Nhưng trước hết phải chứng minh cậu là người tạo ra phần cốt lõi, và chứng minh công ty đã biết lỗi an toàn trước khi nộp đơn."
Phong kéo tập tài liệu về phía mình. Trang đầu có mã hồ sơ, thời điểm tải lên và một mã băm của tệp đính kèm. Anh không hiểu hết thủ tục pháp lý, nhưng anh hiểu dữ liệu. Mã băm trên phụ lục khác với mã băm của bản thiết kế gốc anh lưu trong ổ cứng.
"Họ đã thay tệp sau khi tôi ký?"
"Hoặc họ dùng một bản khác ngay từ đầu."
Phong chụp lại toàn bộ tài liệu, sau đó lấy bản vẽ của bộ cảm biến từ máy tính. Hai phiên bản giống nhau ở phần vỏ, nhưng sơ đồ đường cấp nguồn đã bị đổi. Trên bản nộp, chân ổn áp được nối vào nguồn dự phòng. Trên bản thử nghiệm gốc, nó đi qua mạch lọc mà Hưng đã đề xuất. Bỏ mạch lọc khiến thiết bị rẻ hơn hai đô la một bộ, nhưng nhiễu điện sẽ làm thuật toán hiểu nhầm nhịp tim.
"Đây không chỉ là chuyện quyền sở hữu," Phong nói. "Họ đã nộp đúng phiên bản bị lỗi."
Ông Vinh gõ ngón tay lên mặt bàn. "Cậu có bản gốc ở đâu?"
"Máy chủ nội bộ. Nhưng thẻ của tôi bị khóa."
"Cậu còn bản sao cá nhân không?"
Phong nhớ đến chiếc ổ SSD nhỏ nằm trong ngăn kéo phòng trọ. Sáu năm làm việc khiến anh có thói quen lưu ba bản: một trên máy chủ, một trên ổ ngoài, một trên tài khoản đám mây không dùng tên công ty. Bản sao thứ ba có dữ liệu thử nghiệm ở bệnh viện, bao gồm cả thông tin bệnh nhân đã được ẩn danh. Không thể giao nó cho bất cứ ai nếu chưa xóa lớp dữ liệu nhạy cảm.
"Có, nhưng tôi cần kiểm tra tính toàn vẹn trước."
"Đừng mở bằng máy đang nối mạng. Nếu công ty theo dõi tài khoản của cậu, chỉ cần một lần đồng bộ là họ biết cậu còn gì."
Ông Vinh nói như người đã từng chứng kiến một vụ kiện biến thành cuộc săn người. Phong cất tài liệu vào cặp, định đứng dậy thì luật sư giữ tay anh lại.
"Còn một việc. Người ký thay cậu đã dùng chứng minh thư của ai đó. Tôi chưa có bản gốc, chỉ có bản scan. Nhưng số căn cước trùng với một hồ sơ nhân viên đã nghỉ việc ở VinaPulse."
"Ai?"
"Hưng."
Phong không kịp phản ứng. Hưng vẫn là người duy nhất gửi tin nhắn cho anh từ hôm bị đình chỉ. Hưng đã ở phòng thí nghiệm vào đêm cảnh báo sai, đã ôm hộp dụng cụ đứng sau lưng anh khi thẻ bị khóa. Anh ta là người có quyền truy cập máy chủ, biết cấu trúc bản thiết kế và từng phản đối việc bỏ mạch lọc.
"Hưng không làm chuyện đó," Phong nói, nhưng câu nói vang lên yếu ớt.
"Tôi không kết luận gì cả. Tôi chỉ nói tên của anh ta nằm trong hồ sơ."
Điện thoại Phong rung. Một email mới từ VinaPulse hiện trên màn hình: Thư mời tham dự phiên giải trình nội bộ. Người gửi là Trịnh Văn Nam. Thời gian: chín giờ sáng hôm sau. Nội dung chỉ có một câu: “Để bảo vệ quyền lợi của anh, đề nghị anh có mặt đúng giờ.”
Phong mở phần đính kèm. Đó là biên bản cuộc họp mà ông Vinh vừa nhắc. Ở cuối trang, dưới dòng “Nguyễn Hoàng Phong — đồng ý”, chữ ký giả giống hệt chữ ký trong hồ sơ sáng chế.
Nhưng phía trên chữ ký còn có một ghi chú viết tay bằng bút chì: “Mẫu 17 — giữ bản cũ để đối chiếu.”
Phong ngẩng lên. "Mẫu 17 là gì?"
Ông Vinh nhìn dòng ghi chú, mặt tái đi. "Có thể là tên một nguyên mẫu."
"Nguyên mẫu thứ mười bảy là chiếc máy đã cảnh báo sai ở khoa nhi."
Hai người cùng im lặng. Phong nhớ lại đèn đỏ trên màn hình, tiếng Hà gọi bác sĩ, bàn tay nhỏ của đứa trẻ nắm lấy ngón tay mẹ. Nếu ai đó cố tình giữ bản cũ để đối chiếu, họ đã biết lỗi tồn tại trước khi máy được đưa vào thử nghiệm.
Trên đường về, Phong không gọi cho Hưng. Anh mua một chiếc điện thoại rẻ ở cửa hàng bên đường, tháo sim cũ rồi nhắn một tin duy nhất: “Cậu có giữ biên bản mẫu 17 không?”
Tin trả lời đến sau bốn phút.
“Không. Nhưng tối qua có người mở tủ hồ sơ bằng thẻ của tôi.”
Phong dừng xe dưới chân cầu Thủ Thiêm. Trong hộp thư, email từ VinaPulse vừa biến mất. Thay vào đó là một thông báo mới từ hệ thống pháp lý: Hồ sơ sáng chế đã được cập nhật, trạng thái “đang thẩm định bổ sung”. Người nộp đơn đã gửi thêm một tài liệu.
Tên tệp: 17_FINAL_SIGNED.pdf.
Người tải lên: Nguyễn Hoàng Phong.
Anh nhìn màn hình cho đến khi chữ nhòe đi. Ai đó vừa dùng danh tính của anh để ký lần thứ hai.