Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh
5 phút đọc

Chương 5

Chương 5: Cú Lật Kèo 1000 Tỷ Của Kỹ Sơ Thiết Bị Y Tế Thông Minh

Nam chọn một nhà hàng nằm trên tầng hai mươi tám của khách sạn, nơi mọi bàn đều cách nhau đủ xa để không ai nghe được lời của người bên cạnh.

Phong đến sớm mười phút. Anh không gọi món, chỉ ngồi nhìn dòng xe dưới phố bị chia thành những vệt sáng. Nam xuất hiện với áo sơ mi trắng, không mang cặp. Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, tự giới thiệu là bà Thủy, đại diện quỹ đầu tư đang rót vốn cho VinaPulse.

"Tôi tưởng chỉ có hai chúng ta," Phong nói.

Nam kéo ghế. "Chuyện này liên quan đến cổ đông. Không thể nói như cuộc gặp bạn cũ."

"Chúng ta chưa bao giờ là bạn cũ."

Nam cười nhạt. "Vẫn nói thẳng như ngày đầu."

Bà Thủy mở máy tính bảng, đẩy về phía Phong một bản thỏa thuận. Tiêu đề ghi: Thỏa thuận chấm dứt tranh chấp và chuyển nhượng quyền lợi liên quan đến phát minh.

"VinaPulse sẵn sàng thanh toán cho anh ba tỷ đồng," bà nói. "Đổi lại, anh rút mọi khiếu nại, không liên hệ với khách hàng, bệnh viện hay cơ quan quản lý. Anh cũng cam kết không công bố tài liệu kỹ thuật."

Phong đọc đến điều khoản thứ mười hai. Ba tỷ đồng nghe lớn với một kỹ sư, nhưng quá nhỏ so với khoản đầu tư hàng trăm tỷ mà Nam từng khoe. Quan trọng hơn, chữ “mọi tài liệu kỹ thuật” bao gồm cả dữ liệu về cảnh báo sai.

"Nếu tôi ký, ai chịu trách nhiệm cho những chiếc máy đang chạy ở bệnh viện?"

Nam nhìn anh. "Máy vẫn nằm trong giới hạn sai số. Chúng ta sẽ cập nhật firmware."

"Anh biết đó không phải lỗi firmware."

"Anh không có quyền kết luận."

"Tôi là người viết thuật toán lọc tín hiệu."

Bà Thủy đan tay trên bàn. "Anh Phong, quỹ đã giải ngân theo báo cáo kiểm định của công ty. Nếu anh công khai cáo buộc, hàng trăm việc làm bị ảnh hưởng. Những bệnh viện đang chờ thiết bị cũng sẽ phải quay lại dùng máy nhập khẩu đắt gấp năm lần."

"Đừng dùng bệnh viện để ép tôi."

Nam hơi nghiêng người. "Không ai ép. Chỉ là cơ hội cuối để anh rời đi sạch sẽ."

Phong đặt bút xuống. Anh đã nghe đủ để biết Nam không đến đây vì muốn hòa giải. Câu “rời đi sạch sẽ” có nghĩa là nếu anh không ký, họ sẽ dựng anh thành người phá hoại dự án.

"Tôi cần xem bản ghi kiểm định mà quỹ dựa vào," Phong nói.

Bà Thủy nhìn Nam. "Tài liệu mật."

"Vậy thì không có lý do gì để tôi ký rằng mọi thứ an toàn."

Nam thở ra, lấy điện thoại gọi một số. Một nhân viên phục vụ lập tức mang đến một phong bì màu nâu. Nam đặt nó trước mặt Phong nhưng không đẩy tới.

"Bản sao các báo cáo kiểm định. Anh có thể đọc ở đây, không được chụp."

Phong đeo kính, mở phong bì. Các bảng số liệu được in đẹp, có chữ ký của phòng thử nghiệm độc lập. Kết luận: độ chính xác nhịp tim đạt 98,6 phần trăm. Anh lật từng trang. Các mẫu thử đều là người lớn khỏe mạnh, không có trẻ sơ sinh, không có dữ liệu trong môi trường nhiễu điện ở khoa hồi sức.

Ở cuối tập giấy có một bảng phụ lục bị che bởi kẹp bấm. Phong cố ý làm rơi bút. Khi cúi xuống nhặt, anh nhìn thấy dòng mã: VP-17-RAW, thời điểm ghi 02:13:44, trạng thái “outlier removed”.

Anh không chạm vào phụ lục. Chỉ cần nhớ mã và thời gian là đủ.

Nam khép phong bì. "Anh đã đọc xong chưa?"

"Tôi cần thời gian suy nghĩ."

"Không có nhiều thời gian. Phiên giải trình ngày mai. Nếu anh không ký trước tám giờ tối, công ty sẽ công bố rằng anh tự ý rời dự án và đang đòi tiền."

Phong đứng dậy. "Tôi sẽ không ký bất cứ thứ gì hôm nay."

Nam nắm cổ tay anh, không mạnh nhưng đủ để giữ lại. "Anh đang nghĩ mình là người duy nhất hiểu cái máy. Anh không phải."

Phong nhìn xuống bàn tay ấy. "Tôi cũng không nghĩ mình là người duy nhất. Tôi chỉ muốn người tiếp theo hiểu vì sao mẫu 17 bị loại khỏi báo cáo."

Anh rời nhà hàng, đi thang máy xuống tầng hầm. Trước khi ra xe, anh mở ứng dụng ghi âm đã bật từ lúc bước vào. Cuộc nói chuyện được lưu trong một tệp mã hóa. Không có hình ảnh, nhưng có giọng Nam và bà Thủy nhắc đến báo cáo, khoản tiền và hạn chót.

Hà gọi khi Phong vừa nổ máy.

"Em nhận được tin nhắn lạ," cô nói. "Họ bảo em đến tầng hầm bệnh viện trước sáu giờ."

"Đừng đi một mình."

"Anh cũng đừng đến."

Phong im lặng.

"Nếu đây là bẫy, họ đang chờ anh," Hà nói. "Nếu không phải bẫy, người gửi tin biết thứ chúng ta chưa biết. Em sẽ vào bằng cửa hành chính, để lại vị trí cho anh Vinh."

"Hà, đừng lấy công việc của em ra đánh cược."

"Em đã bị đổi quyền truy cập rồi. Có lẽ họ đã quyết định thay em từ trước."

Cuộc gọi kết thúc. Phong nhìn bản ghi âm trong điện thoại, rồi nhìn phong bì Nam đã để lộ. Anh không thể đưa Hà vào nguy hiểm, nhưng cũng không thể để cô đi mà không có đường lui.

Anh gửi cho ông Vinh bản ghi âm, mã VP-17-RAW và một tin nhắn cho Hưng: “Nếu cậu còn giữ bản sao hệ thống, hãy gửi checksum, không gửi file. Tôi cần biết bản gốc còn nguyên hay không.”

Bốn phút sau, Hưng trả lời bằng một chuỗi ký tự dài.

Phong chạy đối chiếu với checksum trong ổ SSD. Hai mã không khớp.

Bản sao cá nhân của anh cũng đã bị thay đổi.

Đã sao chép liên kết chương