Giải Đặc Biệt Của Người Đã Chết
3 phút đọc

Chương 10

Chương 10

Ba năm sau, Thư làm việc cho một quỹ pháp lý dành cho người tố giác.

Trên tường văn phòng là tờ vé số đã ép kính. Số tiền năm mươi hai tỷ không còn nằm trong tài khoản của cô; nó trở thành học bổng cho những người bị lấy danh tính và khoản hỗ trợ cho gia đình các nhân chứng.

Minh Khang Audit đóng cửa. Trọng nhận án tù. Duy phải bồi thường đến hết đời. Bác sĩ Sơn bị tước giấy phép. Nhưng Thư hiểu những đường dây như vậy không biến mất chỉ vì vài người bị bắt.

Huy làm tư vấn dữ liệu ở một thành phố khác. Hai chị em không nói về đám tang giả thường xuyên. Những lúc gặp nhau, họ tranh nhau trả tiền cơm như thời còn nhỏ.

Một chiều, một phụ nữ mang hồ sơ đến quỹ. Cô nói mình vừa trúng giải nhưng tên trên vé bị sai một chữ. Nhân viên công ty xổ số yêu cầu cô ký giấy từ bỏ quyền khiếu nại.

Thư nhận hồ sơ, hỏi: “Cô có bản gốc không?”

Người phụ nữ gật đầu.

“Vậy đừng giao nó cho bất kỳ ai trước khi chúng tôi lập biên bản.”

Ngoài cửa sổ, Huy gọi điện báo vừa đến ga. Thư nhìn tờ vé trên tường, nhớ dòng cảnh báo năm nào: **Đừng nhận tiền thay em.**

Một tờ vé có thể đổi đời một người, nhưng sự thật chỉ đổi được một xã hội nếu có người dám giữ nó đủ lâu.

Thư tắt đèn, khóa tủ hồ sơ và đi đón em trai. Người đã chết không trở về để trả thù. Người sống mới là kẻ phải quyết định mình sẽ làm gì với món quà họ để lại.

Quỹ pháp lý mở văn phòng đầu tiên trong căn kho từng chứa những hồ sơ bị đốt. Thư giữ lại một bức tường cháy sém, không sơn mới, để mọi người nhớ dữ liệu từng bị xóa có thể trở thành lời khai.

Ngọc phụ trách tiếp nhận người tố giác. Cô vẫn sợ đám đông, nhưng mỗi lần có ai mang hồ sơ đến, cô là người đầu tiên mở cửa. Nam làm việc theo hợp đồng công khai, không nhận tiền ngoài sổ.

Huy không trở lại Minh Khang. Anh học cách sống với việc mọi người nhìn mình như người đã chết. Khi đi tàu, anh luôn chọn ghế gần cửa, còn Thư trêu em đã quá thận trọng.

Một ngày, họ nhận hồ sơ của một cô gái bị công ty bảo hiểm tuyên bố mất tích để giữ tiền bồi thường. Câu chuyện giống Huy đến đáng sợ, nhưng lần này họ có quy trình: niêm phong bản gốc, sao lưu độc lập, gọi luật sư và bảo vệ nhân chứng.

Thư đặt hồ sơ lên bàn, hỏi cô gái có muốn tiếp tục không. Cô gái gật đầu.

“Vậy chúng ta đi từng bước,” Thư nói. “Không ai phải nhận tiền thay ai nữa.”

Chiều muộn, Huy gửi cho Thư bức ảnh tờ vé trắng trong ví. Mặt sau anh viết: **Người chết không thể trả thù. Nhưng họ có thể để lại cách sống khác.**

Thư treo ảnh cạnh tờ vé năm mươi hai tỷ. Hai mảnh giấy không còn giống cái bẫy. Chúng trở thành lời nhắc rằng một đời đổi thay không bắt đầu từ việc giàu lên, mà từ lúc một người từ chối ký tên vào điều mình biết là sai.

Đã sao chép liên kết chương