Giải Đặc Biệt Của Người Đã Chết
3 phút đọc

Chương 7

Chương 7

Thư bị giữ trong phòng họp gần ba giờ.

Trọng không đánh cô. Hắn chỉ lần lượt đưa ra những giấy tờ mang tên cô: hợp đồng tư vấn, tài khoản nhận tiền, đoạn video Huy “thú tội”. Mỗi trang đều được ký đúng chữ ký của cô, nhưng nét mực khác hẳn.

“Anh muốn tôi ký nhận?”

“Tôi muốn cô thừa nhận mình đã giúp em trai.”

Thư cười. “Nếu tôi nhận, anh sẽ trả tờ vé?”

Trọng gõ tay lên bàn. “Tờ vé đã thuộc về người thừa kế khác.”

Cửa mở. Người phụ nữ bước vào là luật sư đại diện di sản hôm đám tang. Bà ta đưa bản di chúc gốc, trong đó tên người nhận là giám đốc Minh Khang.

Thư để ý dấu đóng góc giấy bị lệch. Nam từng nói công chứng viên của công ty đã bị đình chỉ vì sửa hồ sơ.

“Tôi muốn gọi cho mẹ,” Thư nói.

Trọng cho phép. Cô mở cuộc gọi nhưng để điện thoại trong túi phát trực tiếp âm thanh đến Nam. Họ đã thống nhất tín hiệu từ trước: nếu Thư ho ba lần, Nam gửi dữ liệu cho báo chí.

Trọng bắt cô ký vào biên bản. Thư ho một lần, hai lần, rồi lần thứ ba.

Bên ngoài, tiếng còi cảnh sát vang lên. Nam đã gửi toàn bộ hồ sơ đến cơ quan điều tra và tòa soạn. Trọng đập điện thoại của cô, nhưng quá muộn.

Trong lúc hỗn loạn, người phụ nữ luật sư chạy vào phòng máy chủ. Thư đuổi theo và thấy bà ta cắm thiết bị xóa dữ liệu. Thư rút dây nguồn, nhưng bà ta đã kịp lấy thẻ nhớ.

Hai người giằng co trên cầu thang. Thẻ nhớ rơi xuống, vỡ làm đôi.

Thư nhặt một nửa. Trên mảnh nhựa vẫn còn chữ **Huy — bản gốc**.

Người phụ nữ bị bắt. Trọng bị còng tay. Nhưng dữ liệu cuối cùng chưa mở được.

Nam nhìn mảnh thẻ. “Chúng ta phải tìm nửa còn lại trước khi họ tìm thấy nó.”

Thư nhớ mũi tên sau bức ảnh Huy. Nó chỉ vào Ngọc, nhưng có thể không phải để tố cáo. Có thể là hướng dẫn.

Ngọc dẫn họ đến một căn hộ bỏ trống trên tầng mười hai. Từ ban công có thể nhìn thấy kho lạnh và trụ sở Minh Khang. Cô nói Huy từng dùng nơi này để quan sát các chuyến xe chở hồ sơ.

Trong tủ bếp, họ tìm thấy nửa thẻ nhớ còn lại. Nhưng ngay khi Thư cắm vào máy, cửa căn hộ bật mở. Người phụ nữ mang hoa trắng xuất hiện, tay cầm bình xịt cay.

Nam kéo Thư xuống sàn. Ngọc đập vỡ cửa kính bên hông, tạo lối thoát sang ban công kế bên. Người phụ nữ đuổi theo, vừa chạy vừa nói Huy đã phản bội những người từng bảo vệ anh.

“Huy chưa bao giờ yêu cầu các người bảo vệ,” Thư đáp. “Em ấy yêu cầu các người chịu trách nhiệm.”

Người phụ nữ bị chặn ở cầu thang. Cảnh sát bắt được bà ta cùng một tập hộ chiếu giả. Tên thật là Lan, thư ký riêng của Duy.

Lan khai Huy bị đưa tới một phòng an toàn sau vụ cháy, nhưng tự bỏ đi trước khi cô được lệnh chuyển. Huy đã để lại camera ở mọi nơi, kể cả trong lễ tang.

Nam mở nửa thẻ nhớ. Dữ liệu có một video trực tiếp từ ngày Huy “chết”. Người nói sau camera là Duy, ra lệnh cho Lan giữ Thư lại nếu cô tìm thấy tờ vé.

Tệp cuối cùng bị khóa bằng câu hỏi: **Ai là người thừa kế thật?**

Thư nhập tên mẹ. Màn hình mở, hiện một địa chỉ ở thành phố biển và lịch tàu đêm.

Huy đang chờ họ ở đó.

Đã sao chép liên kết chương