Chương 8
Chương 8
Ngọc tìm đến nhà Thư lúc gần sáng.
Cô cầm nửa thẻ nhớ còn lại, khóc vì Huy đã yêu cầu cô giữ nó. Ngọc không phản bội; cô dựng mũi tên để dẫn Thư đến dữ liệu, nhưng sợ Trọng theo dõi nên biến mất.
Hai mảnh thẻ ghép lại vừa đủ. Tệp mở ra là bản ghi cuộc họp của Minh Khang. Giám đốc nói Huy phải “chết” vì anh đã phát hiện công ty mua danh tính người lao động để mở tài khoản nhận tiền.
Người ký giấy chứng tử giả là bác sĩ Sơn. Người thuê vệ sĩ Quang là luật sư di sản. Người đứng đầu đường dây là một cổ đông mà Thư chưa từng nghe tên.
Huy xuất hiện cuối video, ngồi trong một căn phòng sáng trắng. Anh nói đã chuyển tờ vé thật vào tài khoản của Thư như một giao dịch tự động, chỉ kích hoạt khi công ty tìm cách khóa vé. Nếu Thư nhận tiền, toàn bộ bằng chứng sẽ được gửi tới tòa.
“Em không muốn chị trả thù,” Huy nói. “Em muốn chị bắt họ tự thú trước khi lấy đồng nào.”
Thư vừa khóc vừa cười. Huy còn sống, nhưng cô không biết ở đâu.
Cơ quan điều tra dùng dữ liệu để bắt bác sĩ Sơn và Quang. Tài khoản của Thư được mở, nhưng khoản thưởng vẫn bị treo vì chưa xác định chủ sở hữu hợp pháp.
Thư phát hiện một dòng mã trong giao dịch: **Ký tên sau khi người nhận trở về.**
Nam hỏi có phải Huy đang chuẩn bị xuất hiện không. Thư không trả lời. Cô biết em muốn kết thúc theo cách riêng.
Đêm đó, camera trước nhà ghi lại một người đội mũ. Người đó đặt một chiếc nhẫn lên bậc cửa, đúng cỡ ngón tay Huy.
Thư chạy ra đường, nhưng chỉ thấy xe buýt khuất sau ngã rẽ.
Trong chiếc nhẫn có một mảnh giấy siêu nhỏ: **Còn một người chưa bị bắt. Đừng tin người mang hoa trắng.**
Thư không ngủ đêm đó. Cô kiểm tra lại từng bó hoa trong tang lễ, tìm thấy tên nhà cung cấp trùng với công ty vỏ bọc của Duy. Nam thuê một xe chạy xuyên đêm đến thành phố biển, còn Ngọc ở lại làm chứng.
Trên tàu, Thư mở địa chỉ Huy gửi. Đó là một căn nhà nhỏ gần cảng, đứng tên một phụ nữ chưa từng gặp. Huy từng thuê nhà bằng tiền của quỹ pháp lý, nhưng chỉ ở hai ngày.
Trong bếp có một bảng trắng, vẽ sơ đồ các tài khoản và đường dây hộ chiếu. Tất cả mũi tên đều dẫn về một người tên **Duyệt**, chủ tịch hội đồng quản trị Minh Khang. Duyệt chưa một lần xuất hiện trong hồ sơ vì mọi lệnh đều truyền qua Duy.
Huy gọi từ số lạ. Anh nói mình đang ở nơi an toàn, nhưng không thể gặp trực tiếp vì Duyệt vẫn theo dõi.
“Em muốn chị làm gì?” Thư hỏi.
“Đến phiên tòa. Khi tài khoản mở, chị phải ký xác nhận rằng tiền không thuộc về một người.”
Huy gửi một bản cam kết của những công nhân bị lấy danh tính. Họ ủy quyền cho Thư sử dụng khoản thưởng để lập quỹ.
Cuộc gọi bị nhiễu. Trước khi tắt, Huy nói: “Đừng để Duyệt biến chị thành người thừa kế duy nhất.”
Thư nhìn ra cửa sổ. Một chiếc xe màu trắng dừng trước nhà, bó hoa đặt trên nắp capo.
Nam nhận ra xe của luật sư di sản. Họ tắt đèn, chờ đến khi xe rời đi rồi mới ra ngoài. Trên bậc cửa có một túi hồ sơ chứa bản di chúc thật.
Di chúc ghi Huy không để lại tiền cho gia đình; anh trao quyền cho quỹ nạn nhân. Người thừa kế chỉ là người ký xác nhận, không phải người sở hữu.
Thư hiểu vì sao Huy cảnh báo. Kẻ thù muốn cô ký để biến khoản tiền thành tài sản cá nhân, rồi dùng chính cô làm người phạm tội.