Chương 14

Chương 14

Sắc mặt tôi và Lý Văn lập tức trắng bệch. Tiếng bước chân không nhanh không chậm. Đang tiến thẳng về phía căn phòng này. Chúng tôi không còn kịp chạy về thang máy nữa. Tôi đảo mắt nhìn quanh. Trong căn phòng không hề có nơi nào để trốn. Ngoài những tủ trưng bày chứa đầy não người. Và cột dữ liệu khổng lồ ở chính giữa. Lý Văn kéo mạnh tay tôi. Hai người lập tức lao ra phía sau cột dữ liệu. Cột dữ liệu cực kỳ to lớn. Đường kính ít nhất ba mét. Vừa đủ che kín cơ thể hai chúng tôi. Chúng tôi áp sát vào bề mặt lạnh ngắt của nó. Đến cả hô hấp cũng cố gắng nín lại. Tiếng bước chân ngày càng gần. Rồi dừng trước cửa. Cánh cửa kim loại trượt mở không một tiếng động. Hai người bước vào. Một người là người đàn ông mà chúng tôi từng nghe thấy trong đoạn ghi âm. Tiến sĩ Vương. Khoảng hơn năm mươi tuổi. Đeo kính gọng vàng. Mặc áo blouse nghiên cứu màu trắng. Nhìn qua rất nho nhã và lịch thiệp. Người còn lại là trợ lý trẻ tuổi của ông ta. Trong tay cầm một chiếc máy tính bảng. Hai người dường như đã quá quen thuộc với mọi thứ nơi đây.
“Tiến sĩ Vương.”
Người trợ lý lên tiếng báo cáo.
“Bên dự án Thiên Đường đang thúc rất gấp.”
“Lô ‘giấc mơ tuổi thơ’ mà họ đặt trước yêu cầu phải giao trước nửa đêm hôm nay.”
“Tôi biết.”
Giọng Tiến sĩ Vương vẫn lạnh lẽo như kim loại. Giống hệt trong đoạn ghi âm.
“Khó nhất vẫn là các đơn hàng tùy chỉnh.”
“Khách hàng yêu cầu đưa một người thân đã qua đời vào giấc mơ.”
“Hơn nữa còn phải tương tác tự nhiên.”
“Không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.”
“Muốn làm được điều đó phải tiến hành dung hợp và tái cấu trúc nhiều mẫu ký ức cùng lúc.”
“Độ khó kỹ thuật rất cao.”
Hai người vừa đi tới màn hình cảm ứng khổng lồ. Không hề phát hiện phía sau cột dữ liệu còn có hai kẻ xâm nhập đang nín thở.
“Chỉ còn cách sử dụng các ký ức nguyên bản cấp S làm nền.”
Tiến sĩ Vương thao tác rất nhanh trên màn hình.
“Lọc giúp tôi những mẫu ký ức cấp S được trích xuất trong vòng một tháng gần đây.”
“Chủ đề liên quan đến tình thân và sự bảo vệ.”
Người trợ lý lập tức thao tác trên máy tính bảng. Một lát sau. Anh ta ngẩng đầu lên.
“Thưa tiến sĩ.”
“Tôi tìm được một mẫu phù hợp nhất.”
“Nhân viên số 09.”
“Quản lý dự án Trương Vĩ.”
“Ngày hôm qua vừa mới trích xuất một đoạn ký ức.”
“Là đêm đầu tiên anh ta thức trắng để canh chừng đứa con gái mới sinh.”
“Mức độ cảm xúc đạt đỉnh cấp S.”
Nghe thấy cái tên ấy. Tim tôi chợt thắt lại. Trương Vĩ chính là người quản lý dự án ngồi bên trái tôi. Mỗi sáng anh ấy đều khoe ảnh con gái với mọi người. Nụ cười trên gương mặt chưa bao giờ giấu nổi niềm hạnh phúc của một người cha mới có con. Mà giờ đây... Ký ức quý giá nhất đời anh. Đêm đầu tiên ôm con gái trong lòng. Đang bị bọn chúng lựa chọn như một món hàng. Chuẩn bị bán cho một kẻ xa lạ nào đó. Chính là vị quản lý dự án ngồi bên trái tôi. Người đàn ông chất phác ấy ngày nào cũng đặt ảnh con gái làm hình nền máy tính. Mỗi lần nhắc đến con. Trên gương mặt anh đều hiện lên nụ cười hạnh phúc không giấu nổi. Tôi nhìn thấy Tiến sĩ Vương mở ký ức của Trương Vĩ trên màn hình chính. Khung cảnh hiện ra là một phòng bệnh. Trương Vĩ đang ôm đứa con gái mới chào đời trong vòng tay. Từng động tác đều cẩn thận đến mức gần như nín thở. Trên gương mặt anh là nụ cười dịu dàng mà tôi chưa từng thấy ở công ty. Trong ánh mắt ấy. Tràn ngập niềm vui của một người lần đầu làm cha. Cùng quyết tâm bảo vệ đứa bé suốt cả cuộc đời. Tiến sĩ Vương gật đầu hài lòng.
“Chất liệu hoàn hảo.”
“Thuần khiết.”
“Không lẫn tạp chất.”
Tôi chứng kiến một cảnh tượng mà có lẽ cả đời này cũng không thể quên. Ngón tay ông ta khẽ chạm lên màn hình. Một giao diện chỉnh sửa bật ra. Giống như một biên tập viên đang xử lý video. Ông ta bắt đầu sửa đổi đoạn ký ức ấy. Khung cảnh bệnh viện bị thay thế. Biến thành một trang viên xa hoa theo yêu cầu của khách hàng. Ông ta gọi ra một mô hình khuôn mặt từ cơ sở dữ liệu khác. Khuôn mặt của một người đàn ông trung niên xa lạ. Rồi phủ lên gương mặt của Trương Vĩ. Khuôn mặt đứa trẻ sơ sinh cũng bị AI tính toán lại. Biến thành dáng vẻ lúc nhỏ của cô con gái đã mất của khách hàng. Một đoạn ký ức chân thật. Một đoạn ký ức quý giá. Một đoạn ký ức chứa đầy tình yêu thương. Cứ như vậy bị chỉnh sửa. Bị cắt ghép. Bị bóp méo. Biến thành một món hàng hoàn toàn giả tạo. Một giấc mơ được đặt riêng. Chỉ để thỏa mãn nhu cầu cảm xúc của giới nhà giàu. Tiến sĩ Vương nhìn thành phẩm sau khi chỉnh sửa. Hài lòng gật đầu.
“Bắt đầu biên dịch đi.”
“Làm nhanh lên.”
“Vâng, thưa tiến sĩ.”
Người trợ lý đáp lời. Rồi xoay người đi về phía bàn điều khiển. Ngay đúng khoảnh khắc ấy. Chiếc máy tính bảng trên tay anh ta bất ngờ trượt xuống.