Chương 5
Chương 5
Đúng hai giờ chiều. Giai điệu Mozart vang lên đúng giờ, đánh thức cả văn phòng như mọi ngày. Tôi giật mạnh chiếc bịt mắt xuống, há miệng thở dốc. Trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. Lý Văn ngồi đối diện vươn vai một cái thật dài, trên gương mặt là vẻ thỏa mãn.
“Ngủ đã quá, cảm giác mệt mỏi vì thức khuya tối qua cũng biến mất luôn rồi.”
Vừa nói, cô ấy vừa lấy gương nhỏ ra kiểm tra lớp trang điểm. Tôi nhìn cô ấy. Môi khẽ động đậy. Nhưng cuối cùng chẳng nói được lời nào. Tôi phải nói với cô ấy thế nào đây? Rằng thứ cô ấy mất đi không chỉ là sự mệt mỏi. Mà còn là một phần ký ức quý giá trong cuộc đời mình. Tôi hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, mở máy tính lên làm việc. Nhưng đầu óc tôi đã hoàn toàn hỗn loạn. Bọn chúng đang hút cạn ký ức của chúng tôi. Mức lương 30.000 tệ mỗi tháng mà công ty trả không phải để mua thời gian làm việc. Mà là để mua đi từng phần cuộc đời của mỗi người. Nơi này không còn là một công ty nữa. Mà là một hang ổ quỷ dữ sống bằng ký ức con người. Tôi phải tìm được chứng cứ. Phải biết rốt cuộc những ký ức ấy được dùng vào việc gì. Chiếc xe đẩy kia là đầu mối duy nhất. Mỗi ngày, Lưu Phương đều đẩy nó xuất hiện trong giờ nghỉ trưa. Sau khi giờ nghỉ kết thúc, chiếc xe lại biến mất. Vậy bà ta đưa nó đi đâu? Suốt cả buổi chiều, sự chú ý của tôi đều dồn lên người Lưu Phương. Bà ta vẫn là vị giám đốc hành chính hòa nhã thường ngày. Xử lý công việc vặt. Trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp. Không ai có thể liên hệ người phụ nữ ấy với vị “bác sĩ” lạnh lùng, vô cảm chuyên hút ký ức người khác trong giờ nghỉ trưa. Bà ta ngụy trang quá hoàn hảo. Hoặc có lẽ... Đó mới chính là con người thật của bà ta. Còn chúng tôi vốn chẳng có tư cách nhìn thấy. Gần đến giờ tan làm, tôi thấy Lưu Phương nhận một cuộc điện thoại. Sắc mặt bà ta lập tức trở nên nghiêm túc. Sau vài câu ngắn gọn như:
“Tôi xử lý ngay.”
Bà ta cúp máy. Rồi đi thẳng vào văn phòng riêng. Vài phút sau. Lưu Phương đẩy chiếc xe đẩy màu bạc phủ tấm vải xanh bước ra ngoài. Nhưng bây giờ không phải giờ nghỉ trưa. Bà ta định đi đâu? Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng. Lưu Phương không đi về phía khu văn phòng. Mà rẽ sang đầu bên kia hành lang, nơi có thang máy chở hàng. Tôi lập tức chộp lấy áo khoác. Quay sang đồng nghiệp bên cạnh nói:
“Tôi về trước nhé.”
Sau đó nhanh chóng bám theo. Tôi phải cực kỳ cẩn thận. Không được để bà ta phát hiện. Nấp sau cánh cửa lối thoát hiểm, tôi nhìn thấy Lưu Phương quẹt thẻ nhân viên rồi bước vào chiếc thang máy vốn rất ít người sử dụng. Đèn hiển thị tầng bắt đầu chạy xuống dưới. Cuối cùng dừng lại ở B4. Tôi sững người. Bãi đỗ xe ngầm của công ty chỉ xây đến B3. Vậy B4 là nơi nào? Tim đập điên cuồng. Chờ cửa thang máy đóng lại, tôi lập tức lao về phía cầu thang bộ. Mùi ẩm mốc nồng nặc tràn ngập không gian. Tôi chạy một mạch xuống tầng B4. Nhưng cánh cửa dẫn vào tầng này đã bị khóa chặt bằng một ổ khóa điện tử cỡ lớn. Trên đó có dán biển cảnh báo:
“Khu vực bảo mật cấp cao, cấm vào khi chưa được phép.”
Tôi hoàn toàn không thể mở được. Tôi áp tai vào cánh cửa sắt lạnh ngắt. Hy vọng nghe được điều gì đó. Nhưng bên trong yên tĩnh đến đáng sợ. Không có bất kỳ âm thanh nào. Đúng lúc chuẩn bị từ bỏ, tôi chợt nhìn thấy một ô thông gió nhỏ ở cạnh cửa. Nó được che bằng một lớp lưới kim loại rất kín đáo. Tôi mất khá nhiều công sức mới dùng chìa khóa cạy được một góc nhỏ. Sau đó bật chế độ ghi âm trên điện thoại. Cẩn thận luồn nó qua khe hở. Tôi không biết mình sẽ ghi lại được gì. Đó chỉ là nỗ lực cuối cùng trong cơn tuyệt vọng. Tôi đứng đợi trước cửa gần một tiếng đồng hồ. Đợi đến mức hai chân tê cứng. Tôi nghe thấy tiếng thang máy vận hành. Lưu Phương đi ra. Bà ta vẫn đẩy chiếc xe đẩy ấy. Nhưng dưới tấm vải xanh dường như đã trống không. Bà ta nhìn trái nhìn phải một lượt. Sau đó bước vào thang máy. Đợi đến khi thang máy hoàn toàn rời khỏi tầng B4, tôi mới dám bước ra. Tôi nhanh chóng lấy lại điện thoại. Rồi lập tức rời khỏi tầng hầm ngột ngạt ấy. Về đến nhà. Tôi khóa trái cửa. Đôi tay run rẩy mở đoạn ghi âm vừa thu được. Nửa đầu bản ghi chỉ toàn tiếng rè rè của dòng điện. Đúng lúc tôi gần như tuyệt vọng. Một giọng nam xa lạ vang lên. Âm thanh lạnh lẽo, mang cảm giác như kim loại va chạm.
“Giám đốc Lưu, chất lượng lô mẫu lần này rất cao. Đặc biệt là mẫu số 27, độ đậm đặc cảm xúc và độ hoàn chỉnh của chi tiết đều đạt cấp S.”
Ngay sau đó là giọng của Lưu Phương. Nhưng lại mang theo sự cung kính và khiêm nhường mà tôi chưa từng nghe thấy.
“Tiến sĩ Vương, đây đều là việc chúng tôi nên làm. Phía khách hàng có hài lòng với lô hàng trước không ạ?”
“Rất hài lòng.”