Nhà Tôi Nóng 42 Độ, Hóa Ra Là Một Âm Mưu Kinh Hoàng
5 phút đọc

Chương 20

Chương 20

Toàn bộ video. Toàn bộ ghi âm. Toàn bộ hồ sơ khách hàng. Toàn bộ dữ liệu nuôi cấy nội tạng. Mọi tội ác. Mọi bí mật. Mọi bằng chứng. Tôi nén tất cả thành một quả bom dữ liệu. Ấn nút gửi. Toàn bộ các cơ quan truyền thông lớn trên thế giới. Cùng những cơ quan an ninh cấp cao nhất của nhiều quốc gia. Người đàn ông áo khoác đen phát ra tiếng gào tuyệt vọng. Hắn chỉ có thể bất lực nhìn màn hình chính. Vô số luồng dữ liệu. Như nước lũ vỡ đê. Điên cuồng tràn ra khắp thế giới. Hắn xong rồi. Tổ chức của hắn cũng xong rồi. Tôi nhìn biểu tượng màu đỏ báo gửi thành công. Sau đó lập tức xoay người. Cắm đầu chạy về lối cũ. Đúng lúc ấy. Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên phía sau. Rung chuyển cả lòng đất. Bác Lý đã thành công. Đường hầm bảo trì nơi tôi đang ở rung lắc dữ dội. Từng bóng đèn trên trần liên tiếp phát nổ. Mảnh kính vỡ như mưa trút xuống. Tôi hoàn toàn không thể đứng vững. Chỉ có thể bò bằng cả tay lẫn chân. Len lỏi trong đường hầm đang sụp đổ. Tiếng còi báo động. Tiếng la hét hoảng loạn. Hòa lẫn vào nhau. Tạo thành một bản giao hưởng tận thế. Mình không còn nhiều thời gian nữa. Khi nguồn điện dự phòng cạn kiệt. Toàn bộ căn cứ sẽ chìm vào bóng tối vĩnh viễn. Sẽ bị chôn sống trong ngôi mộ thép khổng lồ này. Tôi dốc toàn bộ sức lực. Cuối cùng cũng bò trở lại trục thông gió chính. Bàn tay nắm chặt sợi dây leo lạnh buốt. Tôi không dám ngoái đầu nhìn lại. Chỉ biết liều mạng leo lên. Không ngừng leo lên. Hai cánh tay đã đau đến mức mất cảm giác. Phổi như muốn nổ tung. Mỗi lần kéo người lên. Đều giống như đang dùng mạng sống đổi lấy thêm một mét khoảng cách. Nhưng tôi không được phép dừng lại. Bởi phía dưới. Địa ngục đang sụp đổ. Còn phía trên. Là cơ hội sống sót duy nhất của tôi. Nhưng trong đầu tôi lúc ấy. Chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất. Tôi phải sống sót. Tôi không biết mình đã leo bao lâu. Hay một tiếng. Thời gian dường như đã mất đi ý nghĩa. Ngay lúc tôi cảm thấy cơ thể sắp cạn kiệt hoàn toàn. Tôi nhìn thấy phía trên đầu. Một cửa hang đang hắt xuống chút ánh sáng yếu ớt. Tôi nhìn thấy hy vọng. Một tiếng gầm như dã thú bật ra từ cổ họng. Tôi dốc sạch chút sức lực cuối cùng. Liều mạng trèo lên. Đến khi cơ thể kiệt quệ lăn khỏi cửa hang. Nằm vật trên tảng đá lạnh ngắt. Tôi đã nhìn thấy cảnh tượng hùng vĩ nhất trong cuộc đời mình. Tòa nhà ngụy trang thành nhà máy bỏ hoang. Đang sụp đổ từng chút một từ bên trong. Mặt đất rung chuyển. Núi non như đang rên xiết. Một đám mây hình nấm khổng lồ. Cuốn theo đất đá và lửa cháy. Phóng thẳng lên trời cao. Kế hoạch Lazarus. Phòng thí nghiệm ma quỷ từng cố đóng vai Thượng Đế. Ẩn mình giữa thế giới loài người. Trong ngày hôm nay. Đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi bản đồ. Tôi nằm trên mặt đất. Há miệng hít từng ngụm không khí. Nhìn bầu trời xanh thẳm phía trên. Rồi bật cười. Nhưng nước mắt. Lại không thể kiểm soát. Lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt. Ông đã không đi ra. Ông chọn ở lại. Ở lại cùng đứa con trai đã mất. Ở lại cùng toàn bộ hận thù và đau đớn của mình. Trong địa ngục ấy. Ông dùng chính sinh mạng mình. Để hoàn thành cuộc báo thù cuối cùng. Đổi lấy cuộc đời mới cho tôi. Vài ngày sau. Một cơn bão chưa từng có quét qua toàn thế giới. Hàng loạt nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực. Những con người vốn luôn hào nhoáng và đáng kính trong mắt công chúng. Chỉ sau một đêm. Thân bại danh liệt. Những giấc mộng về sự bất tử. Được xây nên từ tiền bạc. Từ quyền lực. Từ vô số tội ác ghê tởm. Đã bị những bằng chứng tôi phát tán nghiền nát hoàn toàn. Cả thế giới rung chuyển. Người châm ngòi cho cơn địa chấn ấy. Lại biến mất như chưa từng tồn tại. Những người của cơ quan chức năng bí mật bảo vệ tôi. Họ cho tôi một thân phận mới. Một cái tên mới. Cùng một khoản tiền đủ để cả đời không phải lo nghĩ. Họ chỉ yêu cầu tôi một việc. Quên tất cả. Và vĩnh viễn không nhắc lại chuyện này với bất kỳ ai. Tôi đồng ý. Một năm sau. Một thành phố biển nhỏ ở miền Nam. Tôi mua một căn nhà màu trắng nằm sát bờ biển. Ngôi nhà có khoảng sân rộng. Và một ô cửa kính lớn hướng thẳng ra đại dương. Tôi không còn trồng trầu bà nữa. Tôi chỉ ngồi bên cửa sổ. Nhìn thủy triều lên xuống. Nhìn mây trôi lững lờ trên bầu trời. Mùa hè nơi đây rất dài. Nhưng không còn cái nóng ngột ngạt hơn bốn mươi độ nữa. Gió biển mang theo vị mặn dịu nhẹ. Lùa qua khung cửa. Khẽ vuốt ve gương mặt tôi. Cảm giác làn da chạm vào cơn gió mát. Thứ cảm giác đã lâu lắm rồi tôi mới được tận hưởng. Khiến lòng tôi bình yên lạ thường. Tôi đã thoát khỏi cái “lò nướng” ấy. Cũng thoát khỏi cơn ác mộng kéo dài suốt những năm tháng qua. Tôi cúi đầu. Nhìn sợi vòng bạc mảnh trên cổ tay. Nó được chế tác từ lớp vỏ kim loại của chiếc ổ cứng kia. Sau khi nung chảy. Tôi nhờ người làm thành chiếc vòng này. Nó luôn nhắc nhở tôi. Rằng tất cả sự bình yên. Tất cả sự mát lành. Tất cả cuộc sống mới mà tôi đang có hôm nay. Đều được đánh đổi bằng sinh mạng của một người. Tôi đứng dậy. Bước tới bên cửa sổ. Đẩy cánh cửa ra. Gió biển lập tức ùa tới. Tôi khép mắt. Hít thật sâu. Hương vị của tự do. Hương vị của cuộc sống. Hương vị của ngày mai. Một cuộc đời mới. Đã chính thức bắt đầu.