Chương 13
Chương 13
Anh nhanh nhẹn nhảy lên phía sau. Ngồi ngay sau lưng tôi. Hai cánh tay vòng qua người tôi. Như thể ôm trọn tôi vào lòng. Lồng ngực nóng ấm của anh áp sát sau lưng tôi. Hơi thở nam tính quen thuộc bao phủ xung quanh.
“Cầm chắc dây cương.”
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai. Tôi lập tức cứng người. Không dám cử động. Con ngựa chậm rãi bước về phía trước. Anh nắm tay tôi. Kiên nhẫn hướng dẫn cách điều khiển dây cương. Cách đổi hướng. Cách ra hiệu cho ngựa. Lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp. Lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay vô tình lướt qua da tôi. Mang tới cảm giác ngứa ngáy khó tả. Đây là một kiểu thân mật vô cùng nguy hiểm. Tôi biết rõ. Anh cố ý làm vậy. Muốn dùng khoảng cách gần gũi này để khiến tôi mất bình tĩnh. Quan sát phản ứng của tôi. Tôi ép bản thân phải bỏ qua cảm giác hỗn loạn trong lòng. Dồn sự chú ý vào khung cảnh xung quanh. Phía trước. Đại Tướng đang chạy rất hăng. Đột nhiên nó dừng lại. Hướng về phía một bụi cây lớn rồi phát ra tiếng gầm cảnh giác. 【Có thứ gì đó!】 【Nó đang trốn bên trong!】 Cùng lúc đó. Trần Siêu cũng kéo dây cương. Con ngựa dừng lại. Anh nâng khẩu súng săn lên. Ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
“Có con mồi.”
Anh hạ thấp giọng.
“Đừng lên tiếng.”
Trong bụi cây vang lên những tiếng sột soạt. Ngay giây tiếp theo. Một con lợn rừng trưởng thành, thân hình lực lưỡng đột ngột lao ra ngoài. Nó rõ ràng đã bị kinh động. Đôi mắt đỏ ngầu. Điên cuồng lao thẳng về phía chúng tôi. Con ngựa cái dưới thân tôi lập tức hoảng sợ. Nó hí vang. Hai chân trước dựng thẳng lên trời. Tôi không kịp phản ứng. Cơ thể ngả hẳn về phía sau. Mắt thấy sắp rơi khỏi lưng ngựa. Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Một cánh tay mạnh mẽ như gọng kìm ôm chặt lấy eo tôi. Giữ tôi lại. Tay còn lại của Trần Siêu đã giương súng. Rồi bóp cò. Tiếng súng vang vọng khắp khu săn bắn. Viên đạn găm chính xác vào đầu con vật. Con lợn đang lao tới đổ sầm xuống đất. Khoảng cách giữa nó và chúng tôi chưa tới mười mét. Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt. Con ngựa vẫn đang thở dốc vì hoảng sợ. Vẫn bị Trần Siêu giữ chặt trong vòng tay. Tim đập dữ dội đến mức tưởng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Có tôi ở đây.”
Tôi vô thức ngẩng đầu lên. Vừa lúc bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn xuống. Khoảnh khắc ấy. Tôi đột nhiên nhận ra. Có lẽ trong trò chơi mang tên săn bắn này. Điều anh muốn săn không phải con mồi. Mà là bí mật của tôi. Không biết từ lúc nào. Đã trở thành con mồi nguy hiểm nhất. Cũng hấp dẫn nhất trong mắt anh. Ánh mắt Trần Siêu càng lúc càng sâu. Anh chậm rãi cúi đầu xuống. Mục tiêu không còn là mu bàn tay tôi nữa. Đôi môi tôi. Ngay khi bầu không khí mập mờ sắp chạm tới cực điểm. Một tiếng sủa không đúng lúc đột nhiên vang lên.
“Gâu! Gâu gâu!”
Nó đang nhảy dựng lên quanh xác con vật dưới đất. Sủa đến mức gần như phát khóc. 【Trời đất ơi!】 【Đây chẳng phải là Béo Ú ở trang trại bên cạnh sao?!】 【Bác Vương tháng trước còn đăng tìm nó khắp nơi!】 【Treo thưởng 5.000 tệ luôn đó!】 【Chủ nhân bắn chết nó rồi!】 【Lần này toi thật rồi!】 【Bác Vương chắc đau lòng chết mất!】 【Mà còn có chuyện lớn hơn nữa...】 【Trong bụng nó...】 【Hình như còn có lợn con nữa...】 Đầu óc tôi lập tức nổ tung. Con vật vừa bị bắn chết... Không phải lợn rừng? Mà là lợn nhà? Còn là một con lợn nái đang mang thai?! Lời của Socola giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng xuống. Trong nháy mắt. Mọi bầu không khí mập mờ đều tan biến sạch sẽ. Cũng khiến nụ hôn còn chưa kịp hạ xuống của Trần Siêu dừng lại. Tôi lập tức đẩy anh ra. Nhảy xuống khỏi lưng ngựa. Chạy thẳng tới bên con "lợn rừng" đang nằm trên mặt đất. Trần Siêu khựng lại một chút. Sau đó cũng xuống ngựa đi tới. Trên mặt vẫn còn vương chút khó chịu vì bị cắt ngang.
“Có chuyện gì?”
“Đây không phải lợn rừng!”
Tôi nhìn con vật vẫn còn đang chảy máu. Giọng nói run lên.
“Tai của nó có vết khuyết.”
“Đó là ký hiệu đánh dấu của lợn nuôi trong trang trại!”
Tôi ngồi xổm xuống. Vạch lớp lông bên tai nó ra. Một vết khuyết hình trăng lưỡi liềm hiện rõ trước mắt mọi người. Sắc mặt Trần Siêu lập tức thay đổi. Trong khu săn bắn tư nhân. Bắn chết một con lợn rừng thật sự là chiến lợi phẩm. Nhưng nếu bắn chết vật nuôi có chủ. Mọi chuyện hoàn toàn khác. Đặc biệt là ở vùng ngoại ô Bắc Kinh. Nơi người tài giỏi và thế lực lớn ẩn mình khắp nơi. Không ai biết chủ nhân của con lợn này là người thế nào.
“Còn nữa...”
Tôi đặt tay lên bụng nó. Khẽ ấn thử. Sau đó ngẩng đầu nhìn Trần Siêu. Ánh mắt phức tạp.
“Nó đang mang thai.”
“Một xác... nhiều mạng người.”
Lông mày Trần Siêu lập tức nhíu chặt. Rõ ràng anh cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
“Lập tức liên hệ người quản lý khu săn bắn.”
Anh quay sang bảo vệ phía sau.
“Điều tra nguồn gốc con lợn này.”
“Bằng mọi giá phải tìm được chủ nhân của nó.”
“Ngay lập tức.”
Bảo vệ lập tức đi làm. Không khí khu săn bắn. Từ kích thích và hưng phấn ban nãy. Chỉ trong phút chốc trở nên nặng nề.