Chương 3
Chương 3
Đêm hôm đó, khu phố quanh nhà tôi không có nổi một giây phút yên tĩnh. Có người đứng từ xa mở nhạc tang bằng loa công suất lớn. Có người dùng máy chiếu rọi lên cửa sổ nhà tôi những hình ảnh máu me, ghê rợn để đe dọa. Lại có kẻ điều khiển drone ném từng túi rác bốc mùi hôi thối xuống ban công. Mẹ tôi ngồi bất động trên ghế sofa phòng khách, hai bàn tay đan chặt vào nhau, hồi lâu vẫn không thốt nổi một lời. Ba tôi kéo kín toàn bộ rèm cửa rồi hạ thấp giọng hỏi:
"Nặc Nặc, con thật sự chắc chắn ngày mai có thể làm rõ mọi chuyện trước hội đồng trọng tài chứ?"
"Tuyệt đối."
Tôi tiện tay ném điện thoại lên bàn trà. Màn hình vẫn không ngừng hiện lên hàng loạt tin nhắn chửi rủa đến mức không nỡ nhìn. 【Đồ ăn cắp mã nguồn, mong mày ra đường bị xe tông ch!】 【Ông cậu mày sắp vào tù rồi, người tiếp theo bị xử lý chính là mày!】 【Nếu cổ tay của Tô Dao để lại di chứng, cả nhà mày phải đền mạng!】 Ba tôi nhìn những dòng chữ ấy, hai mắt đỏ hoe.
"Ba sẽ lập tức liên hệ đội luật sư giỏi nhất trong nước."
Tôi lắc đầu. Mẹ tôi sốt ruột đến bật khóc.
"Lửa đã cháy đến chân rồi!"
"Cậu con vừa nhắn tin, nói rằng đã bị cấm xuất cảnh."
"Ngay cả cổng công ty của ba con cũng bị người biểu tình bao vây."
"Còn trưởng phòng Vương bên bộ phận gia công phần mềm cũng vừa đăng một bài rất dài trên mạng. Ông ta nói con hoàn toàn không hiểu logic ngôn ngữ, tuyệt đối không thể nào viết ra được thuật toán cấp độ như 'Thần Ngôn'."
Tôi nhướn mày.
"Vương Cương?"
Tôi mở bảng tin nóng. Quả nhiên, Vương Cương, trưởng bộ phận gia công phần mềm, vừa đăng một bài viết dài đầy vẻ "đau lòng". Là cấp trên trực tiếp của Tô Dao, vào thời điểm quan trọng này tôi buộc phải đứng ra nói một lời công bằng. Dù Giám đốc Lê Nặc giữ chức vụ rất cao, nhưng năng lực về logic phần mềm của cô ấy từ trước đến nay đều khá yếu, đặc biệt là trong lĩnh vực kiến trúc mô hình ngôn ngữ. Nếu cô ấy thật sự là tác giả duy nhất của thuật toán "Thần Ngôn", thì tôi thực sự vô cùng kinh ngạc và khó có thể lý giải. Suốt cả bài viết, ông ta không hề trực tiếp cáo buộc tôi ăn cắp. Nhưng lại lợi dụng thân phận người phụ trách bộ phận phần mềm để liên tục gieo vào đầu công chúng một suy nghĩ: Tôi không đủ năng lực để tạo ra "Thần Ngôn". Bởi dự án "Thần Ngôn" vẫn chưa được giải mật, ông ta hoàn toàn không có quyền tiếp cận dữ liệu cốt lõi. Chính vì chẳng biết gì, ông ta mới thản nhiên hùa theo làn sóng dẫn dắt dư luận. Phần bình luận bên dưới từ lâu đã bùng nổ. 【Đến cả trưởng bộ phận phần mềm cùng công ty còn đứng ra nói sự thật. Thế này mà còn không đủ bằng chứng sao?】 【Rốt cuộc thế lực chống lưng nhà Lê Nặc lớn đến mức nào? Ngay cả lãnh đạo của người ta cũng chỉ dám ám chỉ một cách bóng gió như vậy.】 【Tô Dao đáng thương quá. Bị cướp mất cơ hội đổi đời, cuối cùng còn phải cắt cổ tay để chứng minh mình vô tội.】 Cả phòng khách chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở. Ngoài tiếng vo ve khe khẽ của những chiếc drone vẫn lượn vòng ngoài cửa sổ, không còn bất kỳ âm thanh nào khác. Sáng hôm sau, bên ngoài Tòa Trọng tài Khoa học và Công nghệ, lực lượng an ninh được bố trí dày đặc. Xe truyền hình trực tiếp của các cơ quan báo chí xếp kín cả con phố, đông nghịt đến mức gần như không còn một khe hở. Khi Tô Dao xuất hiện trên xe lăn, cả hiện trường lập tức bùng nổ trong tiếng hò reo và cổ vũ vang dội. Mẹ cô ta đẩy xe phía sau, còn trong lòng cô ta vẫn ôm chặt chiếc ổ cứng dính máu như báu vật. Đám phóng viên lập tức ùa tới.
"Tô Dao, sức khỏe của cô vẫn còn rất yếu. Hôm nay cô vẫn quyết định ra tòa sao?"
Hốc mắt Tô Dao đỏ hoe. Cô ta ho khẽ hai tiếng, giọng nói yếu ớt đến đáng thương.
"Dù không chịu nổi, tôi cũng phải đến."
"Tôi sợ rằng nếu hôm nay mình không đứng dưới ánh đèn của công chúng, thì sự thật sẽ mãi mãi bị đồng tiền và quyền lực chôn vùi trong bóng tối."
Ngay lập tức có người đưa micro sát miệng cô ta.
"Cô còn điều gì muốn nói với Lê Nặc trước khi phiên trọng tài bắt đầu không?"
Tô Dao quay đầu. Đúng lúc ánh mắt cô ta chạm vào tôi vừa bước xuống xe.
"Nặc Nặc..."
"Nếu cậu vẫn còn nhớ chút tình bạn của chúng ta, nhớ những buổi trưa cùng ngồi ăn cơm, trò chuyện trong căng tin suốt mấy năm qua..."
"...thì hãy nói sự thật với mọi người."
"Tớ không hận cậu vì đã cướp đi tâm huyết của tớ."
"Tớ chỉ hy vọng cậu có thể trở lại làm một người còn biết điểm dừng."
Tôi sải bước đến trước xe lăn của cô ta, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống.
"Thuê chiếc xe lăn này chắc cũng tốn không ít tiền nhỉ?"
"Vết cắt trên cổ tay chỉ sâu khoảng ba milimét, đến cả tĩnh mạch còn chưa chạm tới."
"Diễn xuất của cậu... quả thật rất chân thật."
Sắc mặt Tô Dao lập tức cứng đờ. Mẹ cô ta gào lên một tiếng rồi lao thẳng về phía tôi.
"Đồ ác quỷ!"
"Cô bị điên rồi phải không?"
"Con gái tôi đã thành ra thế này, vậy mà cô còn nhẫn tâm xát muối vào vết thương của nó!"
Tôi nghiêng người né bàn tay đầy dầu mỡ của bà ta. Không thèm quay đầu lại, tôi bước thẳng vào cổng tòa. Phía sau lưng, Tô Dao đột nhiên như phát điên, gào lên đầy thê lương.
"Cô nghĩ trong tay tôi chỉ có mỗi chiếc ổ cứng dính máu đó thôi sao?"
Bước chân tôi khựng lại. Tô Dao khó nhọc giơ cao một túi hồ sơ được niêm phong.
"Đây là kết quả kiểm thử hiệu năng nội bộ cuối cùng trước khi tôi nộp hồ sơ đăng ký bằng sáng chế!"
"Độ tự nhất quán logic đạt 99,9%!"
"Khả năng phân tích ngữ nghĩa đứng số một toàn tập đoàn!"
"Kiến trúc tầng đáy không hề xuất hiện một lỗi nào!"
"Còn cô..."
"Ngay cả bài kiểm tra biên dịch mã nguồn cơ bản dành cho nhân viên mới cũng chưa từng vượt qua!"
"Trước mặt tất cả mọi người..."
"Cô còn dám vỗ ngực nói rằng mình chưa từng ăn cắp chương trình cốt lõi của tôi sao?"
Trong nháy mắt, vô số ống kính đồng loạt hướng về phía bóng lưng tôi. Tôi chậm rãi quay người. Bình thản đối diện với những tia đèn flash chói lòa. Tô Dao nghiến răng đến mức quai hàm nổi gân.
"Vậy cô có dám mở toàn bộ nhật ký hệ thống của máy chủ tập đoàn ra trước mặt hàng triệu khán giả..."
"...đối chiếu từng dòng một hay không?"
Khóe môi tôi khẽ cong lên. Ba ngày qua, đó là nụ cười lạnh đầu tiên xuất hiện trên gương mặt tôi.
"Tất nhiên."
"Tôi còn đang mong điều đó hơn bất kỳ ai."