Chương 12

Chương 12

Cuối cùng cũng chịu không nổi. Điện thoại tôi vang lên. Là Lý Á Quyên dùng điện thoại của cô ta gọi. Vừa nghe máy đã nghe giọng mỉa mai của cô ta.
“Ồ, Từ Tĩnh, cô đúng là lòng dạ sắt đá.”
“Mẹ chồng cô lớn tuổi như vậy đứng dưới lầu bốn tiếng, cô còn không chịu xuống gặp?”
“Cô không sợ bị trời đánh sao?”
“Tôi có sợ hay không thì không cần cô lo.”
Tôi nói bình thản.
“Tôi chỉ nhắc cô một câu.”
“Căn nhà cô đang ở bây giờ… là mua bằng tiền của tôi.”
“Sau khi vụ kiện kết thúc, số tiền đó các cô phải trả lại đủ.”
“Nếu không trả nổi…”
“Tôi sẽ xin tòa cưỡng chế thi hành án, niêm phong luôn căn nhà đó.”
Ở đầu dây bên kia, hơi thở Lý Á Quyên lập tức rối loạn.
“Cô… cô nói bậy! Đó là nhà mẹ mua cho chúng tôi! Liên quan gì đến cô!”
“Có liên quan hay không…”
“Để tòa án quyết định.”
Tôi lười nói thêm. Tôi tin lời tôi vừa nói đủ khiến liên minh của họ tự tan rã từ bên trong. Chưa đầy mười phút sau. Dưới lầu đã vang lên tiếng cãi nhau dữ dội. Tôi đến cửa sổ, hé rèm nhìn xuống. Lý Á Quyên đang chỉ thẳng vào Lưu Thúy Hoa hét lớn. Nội dung đại khái là:
“Lúc đầu nói rõ căn nhà là cho chúng tôi.”
“Bây giờ Từ Tĩnh đến đòi lại, mẹ phải nghĩ cách!”
Lưu Thúy Hoa bị cô ta làm phiền đến phát cáu, cũng bắt đầu mắng lại. Cô em chồng thấy mất mặt nên đã đứng tránh sang một bên. Chỉ có Tôn Tú Nga đứng xa nhất. Trên môi dường như có một nụ cười lạnh nhạt. Một màn “đến tận cửa hỏi tội” rầm rộ. Cuối cùng lại biến thành chó cắn chó. Nhìn bộ dạng xấu xí của họ. Tôi không hề thấy hả hê. Chỉ thấy buồn. Buồn cho tám năm tuổi trẻ đã mất. Và cho đôi mắt từng mù quáng của mình. Ngày hôm sau. Tôi vẫn đưa Bác Bác đến mẫu giáo như bình thường. Vừa đến cổng trường. Một chiếc xe hơi màu đen phanh gấp trước mặt tôi. Cửa xe mở ra. Chu Chấn Hải bước xuống. Khuôn mặt u ám.
“Từ Tĩnh, cô phải nói chuyện với tôi.”
Chu Chấn Hải đứng dưới gốc liễu già cong mình trước cổng trường mẫu giáo. Ánh nắng ban mai phủ lên mái tóc bạc của ông ta. Nhưng hoàn toàn không thể xua đi vẻ âm trầm trong đôi mắt ấy. Tôi vô thức siết chặt bàn tay nhỏ của Bác Bác. Đầu ngón tay hơi lạnh.
“Bác Bác, con vào lớp trước nhé.”
Tôi ngồi xuống sửa lại quai balô cho con. Cố gắng giữ giọng thật tự nhiên.
“Mẹ nói chuyện với ông nội một lát rồi sẽ về.”
Bác Bác nhìn Chu Chấn Hải đứng cách đó không xa. Lại quay sang nhìn tôi. Cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu. Đợi đến khi bóng dáng con khuất hẳn sau cánh cổng trường. Tôi mới xoay người bước về phía người đàn ông mà trước đây tôi từng kính trọng như một ngọn núi lớn.
“Chú muốn nói gì?”
Tôi dừng lại cách ông ta khoảng hai mét. Khoảng cách ấy khiến tôi thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Chu Chấn Hải hừ lạnh một tiếng. Ông ta rút từ trong túi áo ra một điếu thuốc. Định châm lửa. Nhưng nhìn thấy tấm biển cấm hút thuốc trước cổng trường. Lại bực bội nhét nó trở về túi.
“Tôi sống hơn sáu mươi năm rồi.”
“Đây là lần đầu tiên gặp một người phụ nữ nhẫn tâm như cô.”
Giọng ông ta trầm thấp. Vẫn mang theo thứ uy quyền quen thuộc mỗi khi quát mắng người khác trong nhà.
“Cô làm loạn cũng đủ rồi.”
“Giận dữ cũng phát tiết xong rồi.”
“Nhà cũng đã bị niêm phong.”
“Rốt cuộc cô còn muốn thế nào nữa?”
Tôi nhìn ông ta. Bất giác bật cười.
“Câu hỏi này nghe thật kỳ lạ.”
“Là tôi muốn gì sao?”
“Chẳng phải từ đầu đến cuối đều là nhà họ Chu các người muốn làm gì thì làm đó sao?”
Hai chữ “chú Chu” vừa thốt ra. Gương mặt Chu Chấn Hải lập tức cứng đờ. Ông ta run run giơ tay chỉ về phía tôi.
“Cô gọi tôi là gì?”
“Còn chưa ly hôn mà đã vội phủi sạch quan hệ rồi à?”
Tôi bình thản nhìn thẳng vào ông ta.
“Quan hệ trên danh nghĩa còn hay không.”
“Trong lòng chú hiểu rõ hơn ai hết.”
“Từ ngày chú gửi danh sách đó vào nhóm.”
“Trong mắt nhà họ Chu.”
“Từ Tĩnh đã không còn tồn tại nữa rồi.”
Khóe mắt Chu Chấn Hải giật mạnh. Hiển nhiên ông ta không ngờ cô con dâu luôn nhẫn nhịn trước đây lại có thể trở nên sắc bén như vậy.
“Đó chỉ là sơ suất!”
“Tôi có thể xin lỗi!”
Ông ta đột ngột nâng cao giọng.
“Nhưng đó không phải lý do để cô hủy hoại tương lai của Kiến Nghiệp!”
“Cũng không phải lý do để cô phá nát danh tiếng nhà họ Chu!”
Tôi cười lạnh.
“Lời xin lỗi của chú là vì thật sự biết mình sai sao?”
“Hay vì lệnh phong tỏa tài sản của tòa án?”
Chu Chấn Hải lập tức nghẹn lời. Gương mặt đỏ bừng rồi dần chuyển sang tím tái. Một lúc lâu sau. Ông ta mới hít sâu một hơi. Giống như vừa đưa ra quyết định vô cùng lớn.
“Cô muốn bao nhiêu tiền?”
“Chỉ cần cô rút đơn kiện.”
“Chỉ cần để Bác Bác ở lại nhà họ Chu.”
“Điều kiện gì cô cũng có thể đưa ra.”
Nhìn người đàn ông đến tận lúc này vẫn muốn dùng tiền để giải quyết tất cả. Trong lòng tôi không còn sót lại chút tình cảm nào.
“Chu Chấn Hải.”
“Chú thật sự nghĩ tôi thiếu tiền sao?”
Tôi bước thêm một bước về phía trước. Hạ thấp giọng. Đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy.
“Ba năm trước.”
“Lúc ba mẹ tôi đưa cho tôi 200.000 tệ.”