Chương 15
Chương 15
Bởi vì Trần Kiến Hoa biết mẹ tôi là ai. Ông ta biết… Nếu tôi thi đỗ trường đại học tốt, rời khỏi Hạc Thành, có địa vị xã hội riêng của mình… Một ngày nào đó khi nhà họ Cố tìm được tôi, tôi sẽ trở thành người thừa kế hợp pháp của họ. Cho nên ông ta phải bẻ gãy đôi cánh của tôi trước khi tôi kịp bay lên. Thi đại học gian lận sao? Từ đầu tới cuối… Đây chưa bao giờ là một vụ án liên quan tới thi cử. Mà là một cuộc săn giết xoay quanh quyền lực và tài sản thừa kế. Còn mẹ tôi… Có lẽ bà đã sớm biết Trần Kiến Hoa đang theo dõi mình. Cho nên bà chưa từng nhắc tới nhà họ Cố. Cho nên cả đời bà co ro trong khu chợ nhỏ, sống như một người phụ nữ bình thường tới mức không thể bình thường hơn. Bà đang bảo vệ tôi. Dùng sự im lặng của mình. Dùng nghèo khó của mình. Dùng cả sự thấp bé, hèn mọn của mình… Để bảo vệ tôi. Nhưng bà không bảo vệ nổi. Đám người đó… Ngay cả một người phụ nữ bán rau cũng không chịu buông tha. Tôi ngồi trong căn phòng thuê trống rỗng. Nhưng trong thoáng chốc, tôi lại có cảm giác như mình quay về phòng giam năm đó. Quay mặt vào tường. Triệu Hồng ném cho tôi một cái bánh màn thầu.
“Nếu em không ăn…”
“Mẹ em chết uổng rồi.”
Tôi cắn một miếng. Không có vị gì cả. Giống hệt ba năm trước. Ngày hôm sau, Cố Thâm hẹn tôi lên tầng năm mươi của tòa nhà Bằng Viễn. Biểu cảm của anh nghiêm túc hơn bình thường rất nhiều.
“Cô đã xem lời khai của Phương Tiểu Linh rồi?”
“Di chúc của ông ngoại cô…”
“Tôi đã cho người lấy lại bản gốc.”
“Bản Tiền Vĩnh Xương đưa cho tôi trước đây là bản đã bị chỉnh sửa.”
“Bản gốc viết thế nào?”
Anh đẩy một bản photocopy di chúc về phía tôi. Tôi lật tới trang đó.
“Điều thứ bảy: Con gái thứ hai của tôi là Cố Cẩm Thư, bất kể đang ở đâu, bản thân bà ấy và hậu nhân đều được hưởng quyền thừa kế ba mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Bằng Viễn.”
Ba mươi phần trăm. Giá trị hiện tại của tập đoàn Bằng Viễn là hai mươi tỷ tệ. Ba mươi phần trăm… Tức sáu tỷ. Tôi khép di chúc lại.
“Tôi không cần những thứ này.”
Cố Thâm cau mày.
“Đây là quyền thừa kế hợp pháp của cô…”
“Tôi nói rồi.”
“Tôi không cần.”
“Bởi lúc mẹ tôi rời khỏi nhà họ Cố…”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Bà đã từ bỏ tất cả rồi.”
“Tôi tôn trọng lựa chọn của bà.”
Cố Thâm im lặng nhìn tôi.
“Vậy cô muốn gì?”
“Tôi muốn nhà họ Trần phải trả giá.”
“Tôi muốn lật lại vụ án.”
“Tôi muốn tên của mẹ tôi được trả lại trong sạch.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
Anh trầm mặc rất lâu.
“Cô thật sự rất giống cô tôi.”
“Ông nội từng nói…”
“Điểm cứng đầu nhất của cô hai chính là thứ gì đã không muốn, mười con trâu kéo cũng không quay lại.”
“Di truyền thôi.”
Phiên xét xử tái thẩm diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Sau khi viện kiểm sát xem xong toàn bộ chứng cứ, ngay trong ngày đã lập tức tiến hành thẩm vấn. Đối tượng thẩm vấn— Trần Duyệt. Tôi không có mặt tại đó. Nhưng sau này Tôn Minh kể lại toàn bộ cho tôi. Ban đầu Trần Duyệt nhất quyết không nhận tội.
“Tôi không biết Trương Vy là ai, cũng không biết chuyện thi hộ gì cả.”
“Lâm Vãn gian lận thành tích là sự thật.”
Kiểm sát viên đặt từng món chứng cứ trước mặt cô ta. Lời khai của Phương Tiểu Linh. Lời khai của Trương Vy. Lịch sử chuyển khoản ngân hàng. Từng thứ một. Cô ta vẫn không nhận. Cho tới khi kiểm sát viên mở đoạn ghi âm— Giọng Trương Vy vang lên rõ ràng:
“Người liên lạc với tôi là Trần Duyệt.”
Trần Duyệt ngồi trên ghế thẩm vấn, lớp trang điểm trên mặt từng chút từng chút trôi đi. Cô ta yêu cầu gặp luật sư. Tiền Vĩnh Xương không dám tới. Bởi vì chính ông ta cũng đang bị điều tra. Người tới là một luật sư khác. Sau khi xem xong toàn bộ chứng cứ, luật sư đó chỉ nói với cô ta một câu:
“Khuyên cô nhận tội và chấp nhận hình phạt.”
Nhưng Trần Duyệt không nhận. Cô ta chỉ nói một câu:
“Là ba tôi bảo tôi làm.”
Một màn đổ tội quá quen thuộc. Nhưng kiểm sát viên chẳng hề bất ngờ. Bởi mục tiêu của họ vốn dĩ chưa bao giờ chỉ là Trần Duyệt. Trong lúc bị điều tra vụ rửa tiền, Trần Kiến Hoa lại bị bổ sung thêm một tội danh—
“Xúi giục người khác vu hãm cấu thành phạm tội.”
Nhiều tội gộp lại xét xử. Ngày tin tức được tung ra, mạng xã hội ở Hạc Thành hoàn toàn bùng nổ.
“Vụ án oan thi hộ đại học chấn động đảo chiều! Hung thủ thật sự lại là con gái doanh nhân nổi tiếng!”
“Lâm Vãn, thí sinh khóa 2019 trường Trung học số Một Hạc Thành: Ba năm ngồi tù oan, mẹ ôm hận qua đời!”
“Ông chủ Hoa Kiến Trần Kiến Hoa bị nghi rửa tiền và hãm hại người khác, đối mặt án phạt cực nặng!”
Điện thoại tôi gần như nổ tung.