Chương 1
Chương 1
Ký Được Hợp Đồng 80.000.000 Tệ, Bị Đồng Nghiệp Tố Cáo, Tôi Thẳng Tay Hủy Buổi Đàm Phán Xuyên Đêm Với Khách Hàng Quốc Tế Tiệc ăn mừng còn chưa kịp bắt đầu. Năm người trong nhóm đã đồng loạt ký tên tố cáo tôi. Lý do rất đơn giản: Tôi thường gặp khách hàng sau giờ làm, trả lời email vào buổi tối, cố tình "cuốn" quá mức, khiến mọi người áp lực và lo lắng. Sếp nghe xong liền vung tay quyết định. Toàn bộ tiền thưởng và hoa hồng của hợp đồng đều chia cho bọn họ. Chỉ được bù thêm 1.000 tệ tiền làm thêm giờ. Ông ta còn vỗ vai tôi, ra vẻ công bằng mà nói:
"Như vậy mới gọi là công bằng."
Tôi im lặng rất lâu. Sau đó mỉm cười nhận lấy 1.000 tệ ấy. Rồi xoay người gửi cho vị khách hàng người Hàn Quốc đang ở Bắc Kinh để điều chỉnh múi giờ một tin nhắn:
"Anh Park, buổi đàm phán tối nay xin phép hủy bỏ."
"Công ty chúng tôi có quy định, nhân viên không được gặp khách hàng sau giờ làm việc."
"Anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe trước đã."
Bạn đoán xem... Sáng hôm sau, người đầu tiên hoảng loạn sẽ là ai? Tôi tên là Lục Viên. Tôi đã làm việc tại Công ty Thương mại Hằng Đạt suốt sáu năm. Từ một nhân viên kinh doanh nhỏ bé, đến cả cửa phòng khách hàng còn chẳng bước vào nổi, tôi từng bước leo lên vị trí Giám đốc Kinh doanh khu vực Hoa Đông. Sáu mươi phần trăm khách hàng lớn của công ty đều do một tay tôi đàm phán mang về. Tôi không hề khoác lác. Đó là lời chính ông chủ Chu Kiến Quốc nói tại buổi tiệc tất niên năm ngoái. Hôm ấy, ông ta khoác vai tôi, nâng ly rượu rồi lớn tiếng tuyên bố trước hơn hai trăm nhân viên trong công ty:
"Lục Viên chính là trụ cột của Hằng Đạt chúng ta! Không có cô ấy, ngay cả tiền thưởng cuối năm của mọi người cũng chẳng phát nổi!"
Cả hội trường lập tức vang lên những tràng pháo tay như sấm. Tôi bị ép uống tới mười bảy ly rượu trắng, nôn suốt cả một đêm. Khi đó tôi đã từng nghĩ... Năng lực chính là tấm bùa hộ mệnh. Nhưng tôi đã sai. Trên đời này, thứ rẻ mạt nhất lại chính là năng lực. Mọi chuyện phải bắt đầu từ ba tháng trước. Tập đoàn KS của Hàn Quốc chuẩn bị xây dựng một chuỗi cung ứng mới tại thị trường Trung Quốc, với ngân sách thu mua lên tới 80.000.000 tệ. Tin tức này là do tôi vô tình moi được từ một khách hàng cũ. Để giành được hợp đồng ấy, tôi đã bay sang Seoul ba lần, đến Thâm Quyến hai lần, bị kéo qua kéo lại trên bàn đàm phán của phía Hàn Quốc suốt hai tháng trời. Giám đốc thu mua của Tập đoàn KS, Park Jung Hoon, là người nổi tiếng khó chiều trong giới. Giá phải thấp nhất. Thời hạn thanh toán phải dài nhất. Dịch vụ hậu mãi phải đầy đủ nhất. Ngay cả từng điều khoản trong hợp đồng cũng soi kỹ đến tận ba chữ số sau dấu phẩy. Tôi chỉ có thể kiên nhẫn thương lượng với ông ta từng câu từng chữ. Ban ngày đàm phán. Ban đêm trở về khách sạn lại tiếp tục chỉnh sửa phương án. Do lệch múi giờ, phía họ thường gửi email vào lúc hai, ba giờ sáng. Mà tôi luôn trả lời ngay lập tức. Sau này Park Jung Hoon từng nói với tôi một câu mà đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in. Ông ấy nói:
"Cô Lục, tôi đã gặp rất nhiều nhà cung cấp Trung Quốc, nhưng cô là người duy nhất khiến tôi cảm thấy rằng... cô còn đáng tin hơn cả công ty của mình."
Chính câu nói ấy... Đã giúp tôi ký được hợp đồng trị giá 80.000.000 tệ. Ngày ký hợp đồng là thứ Tư. Vừa xuống sân bay sau chuyến bay từ Seoul trở về, tôi đã lập tức gọi điện cho Chu Kiến Quốc. Đầu dây bên kia im lặng suốt ba giây. Sau đó giọng ông ta bắt đầu run lên:
"Bao nhiêu?"
"80.000.000 tệ. Quyền cung ứng độc quyền trong ba năm. Khoản thanh toán đầu tiên sẽ được chuyển vào tháng sau."
"Lục Viên!"
Ông ta hét lớn tên tôi, giọng còn lạc đi:
"Cô đúng là thần tài của tôi mà!"
Bầu không khí lúc đó nhìn qua vô cùng hài hòa. Chu Kiến Quốc là người đầu tiên nâng ly phát biểu. Ông ta thao thao bất tuyệt nào là:
"Niềm tự hào của Hằng Đạt."
"Nếu không có tinh thần đoàn kết của cả đội ngũ thì sẽ không có thành công hôm nay."
"Đây là hình mẫu tiêu biểu cho sức mạnh tập thể."
Tôi phối hợp mỉm cười. Trong đầu chỉ nghĩ lát nữa phải tranh thủ rời đi sớm. Tối nay tôi còn có cuộc hẹn với Park Jung Hoon. Thế nhưng đúng lúc ấy, Chu Kiến Quốc đột nhiên đổi giọng.
"Nhưng mà..."
Ông ta cười cười đặt ly rượu xuống, liếc nhìn Lưu Phương. Lưu Phương lập tức đứng dậy, lấy ra một tập hồ sơ. Sắc mặt bà ta có chút kỳ lạ. Hoàn toàn không giống chuẩn bị trao thưởng.
"Trước khi tiến hành trao thưởng, công ty đã nhận được một... ý kiến phản hồi."
Lưu Phương đẩy gọng kính, mở tập hồ sơ ra.
"Là phản hồi đến từ nội bộ đội ngũ kinh doanh."
Tôi khựng lại. Phản hồi gì? Lưu Phương hắng giọng, bắt đầu đọc:
"Đơn kiến nghị tập thể về hành vi cạnh tranh nội bộ tiêu cực của đồng chí Lục Viên trong quá trình triển khai dự án Tập đoàn KS."
Ly rượu trong tay tôi dừng lại giữa không trung.
"Nguyên văn nội dung phản hồi như sau: