Chương 6
Chương 6 — Trúc Mã Liều Mình Bảo Vệ Quý Nữ, Sau Khi Trọng Sinh Ta Lạnh Mắt Đứng Nhìn
Kiếp trước, trước khi ta gả cho Tần Mặc, bên ngoài cũng dùng những lời này để nói về ta. Nói ta hiền huệ, nói ta hiểu chuyện, nói ta trọng tình trọng nghĩa. Sau đó thì sao? Sau đó ta hầu hạ Tần Mặc suốt ba mươi năm, bọn họ lại nói ta “tự dâng tới cửa”, “hạ tiện”, “đáng đời”.
“Ma ma.” Ta đặt chén trà xuống rồi ngẩng mắt lên: “Thế tử phủ Vĩnh Xương Hầu… có quan hệ thân thích với phủ Trấn Quốc Công sao?”
Nụ cười trên mặt Hồ ma ma cứng lại trong thoáng chốc.
“Cái này… là họ hàng xa.”
“Ồ.” Ta gật đầu: “Vậy chẳng phải Thẩm tỷ tỷ phải gọi thế tử một tiếng biểu ca sao?”
“Cô nương hỏi chuyện này để làm gì?”
“Ta cũng chỉ thuận miệng hỏi đôi câu mà thôi.” Ta khẽ cong môi cười nhạt:
“Ta chỉ cảm thấy hiếu kỳ, nếu thế tử gia và Thẩm tỷ tỷ vốn là họ hàng biểu thân, bên ngoài còn truyền nhau chuyện đang nghị thân, vậy vì sao không thuận nước đẩy thuyền để thân càng thêm thân… mà thế tử gia lại bỏ qua Thẩm tỷ tỷ, ngược lại đến cầu hôn ta?”
Sắc mặt Hồ ma ma bắt đầu có chút khó coi. Mẫu thân vội vàng lên tiếng hòa giải:
“A Nguyên, không được vô lễ.”
“Không sao, không sao.” Hồ ma ma miễn cưỡng kéo khóe môi lên cười:
“Cô nương tâm tư tinh tế, nghĩ nhiều một chút cũng là chuyện thường tình.”
“Chỉ là nhân duyên vốn do trời định, mấy ngày trước thế tử gia nhìn trúng cô nương là phúc khí của cô nương.”
“Phu nhân nhà chúng ta cũng là có ý tốt, nghĩ rằng cô nương vừa mới từ hôn, trên phương diện thanh danh… dù sao cũng có chút ảnh hưởng, nếu có thể nhanh chóng định xuống hôn sự với phủ Hầu gia, vậy những lời đồn đại bên ngoài tự nhiên cũng sẽ tan đi.”
Thật chu đáo biết bao. Còn biết suy nghĩ cho ta nữa đấy.
“Ma ma nói rất phải.” Ta khẽ gật đầu: “Chỉ là hôn nhân đại sự phải do cha mẹ quyết định. Ta vẫn cần bẩm báo với phụ thân, cẩn thận suy nghĩ thêm.”
“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi.” Hồ ma ma đứng dậy: “Vậy lão thân xin về trước, chờ tin tốt từ cô nương.”
Sau khi tiễn Hồ ma ma đi, mẫu thân lập tức đóng cửa lại, vội vàng kéo lấy tay ta:
“A Nguyên, con nghĩ thế nào?”
“Là cái bẫy.”
“Thế tử phủ Vĩnh Xương Hầu là biểu ca họ xa của Thẩm Thanh Lan.” Ta chậm rãi nói:
“Mấy ngày trước Thẩm Thanh Lan còn ‘mang bệnh tới thăm’ Tần Mặc, kiếm được mỹ danh trọng tình trọng nghĩa. Vừa quay đầu, biểu ca của tỷ ấy đã tới cầu hôn con. Mẫu thân, người cảm thấy đây là trùng hợp sao?”
“Cách đây chưa lâu, khi con vẫn còn chưa từ hôn với Tần Mặc, bên ngoài đã truyền ra lời đồn phủ Vĩnh Xương Hầu đang nghị thân với Thẩm Thanh Lan. Vậy mà giờ đây, phủ Quốc Công lại đột nhiên bỏ đi mối hôn sự ấy, quay sang tác hợp cho con với thế tử phủ Vĩnh Xương Hầu, người không thấy kỳ lạ sao?”
Mẫu thân sững người.
“Không chỉ có vậy.” Ta đi tới bên cửa sổ, nhìn bầu trời âm u bên ngoài:
“Hiện giờ thanh danh của Thẩm Thanh Lan quả thực rất tốt, nhưng dù sao Tần Mặc cũng vì cứu tỷ ấy mà thành tàn phế.”
“Sau này nếu tỷ ấy gả đi phong quang, khó tránh sẽ có người lật lại chuyện cũ, nói tỷ ấy bạc tình.”
“Nhưng nếu đúng lúc này, biểu ca của tỷ ấy lại cưới ta —— vị hôn thê cũ ‘ham giàu chê nghèo, bội tín thất nghĩa’ thì sao?”
Mẫu thân hít mạnh một hơi lạnh.
“Người ngoài sẽ nói gì? Bọn họ sẽ nói: Nhìn xem, ngay cả vị hôn thê cũ của Tần Mặc cũng đã vội vàng trèo lên cành cao khác, vậy Thẩm Thanh Lan không muốn gả cho một kẻ tàn phế như hắn thì có gì sai chứ?”
“Bọn họ còn sẽ nói, người thật sự ham giàu chê nghèo, bạc tình thế lực là Trần Nguyên con đây. Ít nhất Thẩm Thanh Lan còn niệm tình cũ, còn mang bệnh tới thăm Tần Mặc.”
“Đến lúc đó, con sẽ trở thành bàn đạp cho Thẩm Thanh Lan. Thế tử phủ Vĩnh Xương Hầu cưới con, vừa giữ trọn thanh danh cho Thẩm Thanh Lan, lại còn tát mạnh vào mặt Tần gia —— nhìn xem, vị hôn thê mà Tần gia các ngươi coi như bảo bối, chúng ta tùy tiện cũng cướp đi được.”
“Bọn họ muốn dùng hôn sự của con để dọn sạch đường lui cho Thẩm Thanh Lan sau này, muốn hoàn toàn cắt đứt quan hệ giữa nàng ta và Tần Mặc. Thậm chí vì chuyện đó, phủ Quốc Công còn không tiếc từ bỏ cả mối nghị thân với phủ Vĩnh Xương Hầu.”
“Một mũi tên trúng ba đích.”