Chương 8
Chương 8
“Sự si tình của huynh, sự hy sinh của huynh, cuối cùng đều sẽ biến thành trò cười.”
“Còn Thẩm Thanh Lan, tỷ ấy sẽ giẫm lên đau khổ của huynh, giẫm lên hôn nhân của muội, phong phong quang quang làm Hầu phu nhân của thế gia khác, thậm chí là Vương phi.”
Bàn tay Tần Mặc siết chặt lấy tay vịn xe lăn. Khớp xương trắng bệch.
“Ngươi nói với ta những điều này… rốt cuộc muốn thế nào?” Giọng hắn run rẩy.
“Giúp muội, cũng là giúp chính huynh.”
“Giúp thế nào?”
“Cưới muội.”
Tần Mặc đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn ta như đang nhìn một kẻ điên:
“Ngươi nói cái gì?”
“Muội nói, cưới muội.” Ta lặp lại một lần nữa, ngữ khí bình tĩnh.
Ta nhìn mặt hồ trước mắt thật lâu, lá sen tàn úa nổi lững lờ trên mặt nước, giống hệt ván cờ rối ren này của chúng ta. Rất lâu sau, ta mới chậm rãi mở miệng:
“Tần Mặc, huynh có biết vì sao hôm nay muội lại tới tìm huynh không?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu vẫn còn đọng lại vẻ chật vật và tuyệt vọng sau nhiều ngày giày vò. Ta khẽ bật cười.
“Nếu là trước kia, muội nhất định sẽ giống như một kẻ ngu xuẩn lao tới đỡ huynh dậy, khóc lóc nói rằng dù huynh biến thành thế nào, muội cũng nguyện ý gả cho huynh.”
“Nhưng hiện tại…”
Ta cúi mắt nhìn hắn.
“Muội đã hiểu rồi.”
“Ở kinh thành này, tình cảm là thứ rẻ mạt nhất.”
“Người thật sự thắng đến cuối cùng chưa bao giờ là kẻ si tình.”
“Mà là kẻ tỉnh táo.”
Sắc mặt Tần Mặc khẽ biến đổi. Ta tiếp tục nói:
“Hiện giờ người duy nhất có thể phá vỡ cục diện này…”
“Chỉ có huynh.”
Bàn tay hắn đặt trên xe lăn chợt siết chặt lại.
“Tần gia cần một cuộc hôn nhân để giữ thể diện.”
“Bằng không người ngoài sẽ chỉ nhớ rằng: Con trai độc nhất phủ tướng quân vì cứu nữ nhân mà thành phế nhân, cuối cùng lại bị người ta vứt bỏ như giày rách.”
“Phủ Trấn Quốc Công thì cần muội gả vào phủ Vĩnh Xương Hầu.”
“Chỉ cần muội gả đi, tất cả lời chê trách nhằm vào Thẩm Thanh Lan sẽ lập tức biến mất.”
“Người ngoài sẽ chỉ nói: Trần Nguyên ham giàu chê nghèo, thấy vị hôn phu tàn phế liền trèo cành cao khác.”
“Còn Thẩm Thanh Lan…”
“Vẫn sẽ là đích nữ trọng tình trọng nghĩa của phủ Quốc Công.”
“Còn phủ Vĩnh Xương Hầu…”
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u ngoài đình nghỉ mát.
“Bọn họ cần một quân cờ ngoan ngoãn.”
“Một nữ nhân có thanh danh đã hỏng, không còn đường lui, sau khi gả qua chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu.”
“Đến lúc đó, bọn họ vừa có thể bán cho phủ Quốc Công một ân tình…”
“Lại vừa có thể thuận tay giẫm Tần gia thêm một cước.”
Trong đình hoàn toàn yên tĩnh. Chỉ còn tiếng gió lạnh lướt qua mặt hồ. Ta nhìn Tần Mặc rồi chậm rãi nói từng chữ:
“Không muốn làm quân cờ của bất kỳ ai.”
Ánh mắt Tần Mặc cuối cùng cũng khẽ dao động. Hắn đã nghe hiểu rồi.
“Muội chỉ có thể kéo huynh đứng về phía mình.”
“Muội giúp huynh giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng.”
“Huynh giúp muội thoát khỏi bàn cờ này.”
“Đợi phụ thân muội được điều khỏi kinh thành…”
“Ta cùng Trần gia liền cùng rời đi.”
“Ra khỏi kinh rồi, hôn ước tự nhiên giải trừ.”
“Sau này huynh muốn hận ai, muốn yêu ai, muốn đi đâu…”
“Đều không còn liên quan tới muội nữa.”
Ta dừng lại một chút rồi nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Chúng ta mỗi người đều có mục đích riêng.”
“Không nói yêu.”
“Chỉ nói giao dịch.”
Một lúc rất lâu sau, Tần Mặc mới khàn giọng bật cười. Tiếng cười ấy vừa chua chát vừa tự giễu.
“Trần Nguyên…”
“Hóa ra người tỉnh táo nhất…”
“Lại là ngươi.”
Ta bật cười nhạt:
“Không phải cưới thật, mà là diễn kịch.”
“Đối ngoại tung tin rằng hôn ước giữa huynh và muội vẫn tiếp tục, đợi sau khi phụ thân muội được điều ra ngoài nhậm chức, muội sẽ cùng Trần gia rời khỏi kinh thành. Đến lúc đó, hôn ước tự nhiên sẽ được giải trừ, huynh và muội đều tự do.”
“Ta dựa vào đâu để tin ngươi?”
“Bởi vì đây là cơ hội duy nhất để huynh trả thù Thẩm Thanh Lan.” Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn:
“Tần Mặc, huynh cam lòng sao?”
“Vì tỷ ấy mà phế một chân một tay, cuối cùng tỷ ấy chỉ dùng năm ngàn lượng bạc để đuổi huynh đi, quay đầu còn muốn lợi dụng vị hôn thê cũ của huynh để thành toàn thanh danh cho chính mình.”
“Huynh chẳng lẽ không muốn nhìn thấy dáng vẻ hy vọng của tỷ ấy tan biến sao?”