Chương 12
Chương 12
Tôi lặng lẽ nhìn tờ xác nhận một lúc. Sau đó cất nó vào cặp tài liệu. Rồi rời đi. Hai giờ chiều. Phòng họp Hội đồng quản trị. Bảy người đang ngồi quanh chiếc bàn dài. Chu Kiến Quốc ngồi ở vị trí trung tâm. Tiền Đức Minh ngồi bên phải ông. Tiền Dật Phàm ngồi phía sau Tiền Đức Minh. Hắn không phải thành viên hội đồng quản trị nên chỉ tham dự với tư cách quan sát. Bốn giám đốc độc lập còn lại ngồi ở hai bên. Tôi đứng trước cửa. Trên tay là chiếc cặp tài liệu màu đen. Chu Kiến Quốc lên tiếng. Tôi bước tới. Chọn một vị trí ở đầu bàn rồi ngồi xuống. Tiền Đức Minh là người mở lời đầu tiên. Trên môi vẫn là nụ cười giả tạo quen thuộc.
“Tiến sĩ Tô.”
“Trong cuộc họp lần trước, chúng ta đã trao đổi về vấn đề bằng sáng chế.”
“Một số người trong hội đồng quản trị có vài băn khoăn.”
“Người phụ trách công nghệ cốt lõi của công ty lại sở hữu các bằng sáng chế cá nhân liên quan mật thiết đến hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp.”
“Chúng ta nên giải thích chuyện này với nhà đầu tư thế nào?”
“Và phải đánh giá tác động tới việc niêm yết ra sao?”
Tôi nhìn ông ta. Không trả lời ngay. Lúc ấy, một giám đốc độc lập họ Trần lên tiếng.
“Tiến sĩ Tô.”
“Chúng tôi muốn nghe quan điểm của cô.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Quan điểm của tôi rất đơn giản.”
Tôi mở cặp tài liệu ra.
“Nhưng trước khi nói về bằng sáng chế...”
“Tôi muốn mọi người xem một văn bản.”
Tôi lấy tờ xác nhận đề tài ra. Đặt giữa bàn họp. Tất cả ánh mắt lập tức tập trung vào tờ giấy có quốc huy đỏ ở góc trên. Chu Kiến Quốc là người đầu tiên cầm lên. Ông đọc chưa đầy năm giây. Sắc mặt đã thay đổi.
“Đây là...”
“Văn bản xác nhận đề tài thuộc Chương trình Khoa học Công nghệ Trọng điểm Quốc gia.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Tôi đã được hội đồng chuyên gia chính thức xác nhận là người phụ trách đề tài.”
“Kinh phí nghiên cứu 20 triệu tệ.”
“Chu kỳ thực hiện ba năm.”
“Hiện tại mục đơn vị chủ trì vẫn còn để trống.”
Cả phòng họp như ngừng thở. Nụ cười trên mặt Tiền Đức Minh biến mất. Tôi tiếp tục.
“Nếu Hoa Thụy trở thành đơn vị chủ trì.”
“Điều đó có nghĩa công ty sẽ trực tiếp đảm nhận một dự án khoa học trọng điểm cấp quốc gia.”
“Thông tin này hoàn toàn có thể được ghi vào hồ sơ niêm yết.”
“Ảnh hưởng tới định giá doanh nghiệp như thế nào...”
“Tôi tin các vị ở đây hiểu rõ hơn tôi.”
Không ai lên tiếng. Tôi nhìn từng người. Rồi nói tiếp.
“Ngược lại.”
“Nếu Hoa Thụy không phải đơn vị chủ trì.”
“Nếu tôi mang đề tài này sang một công ty khác...”
“Vậy tác động đối với giá trị của Hoa Thụy sẽ ra sao.”
“Tôi nghĩ mọi người cũng hiểu.”
Tiền Dật Phàm lập tức bật người khỏi ghế.
“Cô đang uy hiếp hội đồng quản trị!”
Tôi thậm chí không thèm nhìn hắn.
“Tôi chỉ đang nói sự thật.”
“Tổng Tiền.”
“Trong căn phòng này, chúng ta đang bàn về quyết định kinh doanh.”
“Không phải mâu thuẫn cá nhân giữa anh và tôi.”
Chu Kiến Quốc đặt văn bản xuống. Ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
“Cô muốn gì?”
Tôi lấy từ cặp ra văn bản thứ hai. Là thư pháp lý do Luật sư Triệu chuẩn bị. Tôi đặt nó lên bàn.
“Đây là ý kiến pháp lý chính thức từ luật sư đại diện của tôi.”
“Kết luận rất rõ ràng.”
“Ba bằng sáng chế cá nhân của tôi đã được phòng pháp chế Hoa Thụy xác nhận từ ba năm trước là không thuộc phạm vi sáng chế trong quá trình công tác.”
“Nếu công ty tiếp tục tiến hành những cuộc điều tra không phù hợp.”
“Hoặc có hành vi làm tổn hại danh dự và uy tín của tôi trên bất kỳ kênh công khai nào.”
“Tôi sẽ sử dụng mọi biện pháp pháp lý cần thiết để bảo vệ quyền lợi của mình.”
Tôi đứng dậy. Ánh mắt lướt qua từng người trong phòng.
“Điều kiện của tôi có ba điểm.”
“Thứ nhất.”
“Hủy bỏ toàn bộ các cuộc điều tra nhắm vào cá nhân tôi.”
“Khôi phục toàn bộ quyền hạn của Giám đốc Nghiên cứu cấp cao.”
“Bao gồm quyền quản lý nhân sự, ngân sách và dự án.”
Tôi dừng lại. Rồi nhìn về phía Tiền Dật Phàm. Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy.
“Kể từ hôm nay.”
“Phó tổng giám đốc vận hành sẽ không còn bất kỳ quyền can thiệp nào vào khối nghiên cứu và phát triển.”
Cả phòng họp im lặng. Chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều. Tiền Đức Minh đột ngột đứng bật dậy.
“Cô đang ép hội đồng quản trị!”
Tôi cắt ngang.
“Đây là đàm phán.”
“Các ông cần tôi ở lại để bảo đảm IPO thành công.”
“Tôi cần một môi trường làm việc bình thường.”
“Mỗi bên lấy thứ mình cần.”
“Vậy nếu chúng tôi từ chối thì sao?”
Giọng Tiền Đức Minh trở nên lạnh ngắt. Tôi cầm lấy chiếc cặp tài liệu.
“Vậy thì cứ từ chối.”
“Thứ Hai tuần sau.”
“Tôi sẽ nộp đơn từ chức chính thức.”
“Đồng thời thông báo với ban quản lý dự án quốc gia thay đổi đơn vị chủ trì.”
“Ba bằng sáng chế cá nhân của tôi cũng sẽ chấm dứt toàn bộ quyền cấp phép liên quan.”
Tôi xoay người bước về phía cửa. Phía sau vang lên những tiếng bàn luận khe khẽ. Nhưng giọng Chu Kiến Quốc vẫn rõ nhất.
“Khoan đã.”
Tay tôi đặt lên tay nắm cửa. Rồi khựng lại. Đúng lúc ấy. Điện thoại rung lên. Là tin nhắn từ Tiểu Trần. Chỉ nhìn một dòng. Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Chị Tô!!! Có chuyện lớn rồi!!!”
“FDA vừa gửi công văn khẩn tới Hoa Thụy!”
“Thanh Lê thế hệ thứ ba bị tố cáo làm giả dữ liệu lâm sàng!”
“Họ yêu cầu công ty trong vòng một tuần phải nộp toàn bộ dữ liệu gốc để tái thẩm định!”
“Nếu không, hồ sơ phê duyệt sẽ bị đình chỉ ngay lập tức!!!”