Tuổi 40 Bị Ép Nghỉ Việc, Tôi Trở Thành Chủ Tịch Công Ty Trăm Tỷ
6 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Sáng hôm sau. Ngay từ khi chưa bước vào tòa nhà công ty, tôi đã nhận ra có điều bất thường. Quyền truy cập của khu nghiên cứu đã bị thay đổi. Tôi đưa thẻ nhân viên lên quét. Lần thứ hai. Vẫn đèn đỏ. Lần thứ ba. Tiếng báo lỗi lại vang lên.
“Tổng Tô...”
Cô gái ở quầy lễ tân vội vàng chạy tới, vẻ mặt đầy khó xử.
“Hệ thống hiển thị quyền truy cập của chị đã được điều chỉnh tạm thời.”
“Cần xác nhận từ phòng hành chính mới có thể khôi phục.”
“Ai điều chỉnh?”
“Lệnh được Tổng Tiền ký tối qua.”
Tôi nhìn đèn báo màu đỏ vẫn đang nhấp nháy. Không nổi giận. Cũng không chất vấn. Chỉ bình thản nói:
“Phiền em liên hệ giúp phòng hành chính.”
Mười lăm phút sau. Người của phòng hành chính mới chậm rãi xuất hiện. Họ giải thích rằng hệ thống đang được nâng cấp, toàn bộ nhân viên phải kích hoạt lại quyền truy cập. Quét lại thẻ cho tôi xong liền rời đi. Tôi bước vào khu nghiên cứu. Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cảnh tượng khiến mình bật cười. Biển tên văn phòng của tôi... Đã bị tháo xuống. Tiểu Trần gần như chạy tới.
“Sáng nay phòng hành chính dẫn theo một nhóm người tới đây.”
“Họ nói phải tối ưu hóa khu vực làm việc.”
“Sau đó chuyển văn phòng của chị sang khu quản lý tổng hợp của Tổng Tiền.”
“Đồ đạc của chị đều bị dọn sang bên kia rồi.”
Cô ấy chỉ về góc cuối hành lang. Đó là một căn phòng nhỏ chưa đầy sáu mét vuông. Không cửa sổ. Không mạng riêng. Trên bàn chất đầy mấy thùng giấy đựng đồ cá nhân của tôi. Tôi đứng trước cửa căn phòng đó. Im lặng nhìn suốt ba giây.
“Tiểu Trần.”
“Em quay lại phòng thí nghiệm đi.”
“Nhưng chị Tô...”
“Quay lại làm việc.”
Tiểu Trần cắn môi. Cuối cùng vẫn miễn cưỡng rời đi. Tôi không đi tìm Tiền Dật Phàm để tranh cãi. Tôi biết hắn đang chờ điều gì. Hắn muốn tôi nổi nóng. Muốn tôi mất kiểm soát. Muốn tôi chạy đến chỗ Chủ tịch Chu tố cáo. Như vậy hắn sẽ có lý do để nói:
“Thấy chưa? Tô Vy cảm xúc thất thường, hoàn toàn không phù hợp với vị trí quản lý.”
Tôi bình tĩnh ngồi xuống trong căn phòng sáu mét vuông ấy. Mở máy tính. Và rồi phát hiện ra chuyện thứ hai. Quyền hạn trong hệ thống quản lý dự án của tôi cũng đã bị chỉnh sửa. Tài liệu cốt lõi của dự án Thanh Lê thế hệ thứ ba. Trước đây chỉ có tôi và Tiểu Trần được quyền chỉnh sửa. Hiện tại... Danh sách đó xuất hiện thêm ba người. Tiền Dật Phàm. Vị “chuyên gia du học” mà hắn thuê về với giá cao tên Từ Bác. Và một cái tên xa lạ mà tôi chưa từng gặp. Hắn đang đào móng nhà tôi. Không chỉ muốn ép tôi rời đi. Mà còn muốn tranh thủ sao chép toàn bộ dữ liệu kỹ thuật trước khi tôi nghỉ việc. Tôi đóng hệ thống lại. Cầm điện thoại lên. Gửi tin nhắn cho lão Mã, người bạn cũ ở bộ phận công nghệ thông tin.
“Giúp tôi kiểm tra một chút.”
“Trong vòng một tuần gần đây, có ai tải hàng loạt tài liệu của dự án Thanh Lê không?”
Hai phút sau. Lão Mã gửi lại một loạt ảnh chụp màn hình. Tối hôm qua. 11 giờ 03 phút. Tài khoản nhân viên của Tiền Dật Phàm đã đăng nhập vào cơ sở dữ liệu cốt lõi. Và tải xuống... 47 tệp tài liệu. Tôi nhìn chằm chằm vào con số đó. Bốn mươi bảy. Khóe môi chậm rãi cong lên. Cuối cùng... Tôi đã biết hắn muốn làm gì rồi. Bộ tài liệu kỹ thuật hoàn chỉnh của công thức Thanh Lê thế hệ thứ ba... Vừa khéo có đúng bốn mươi bảy tệp. Tiền Dật Phàm cho rằng chỉ cần lấy được tài liệu là có thể yên tâm ngồi hưởng thành quả. Nhưng hắn không hề biết. Trong bốn mươi bảy tệp đó, có mười một thông số cốt lõi hoàn toàn sai lệch. Không phải lỗi hệ thống. Cũng không phải dữ liệu bị hỏng. Đó là chiến lược quản lý phiên bản mà tôi tự xây dựng từ hai năm trước. Những thông số thật sự quan trọng... Chỉ tồn tại trong chiếc USB mã hóa cá nhân của tôi. Lý do rất đơn giản. Gián điệp thương mại luôn xuất hiện ở những nơi không ngờ tới. Đặt tất cả trứng vào cùng một giỏ mới là điều ngu ngốc nhất. Khi đưa ra quyết định đó, tôi vẫn nghĩ mình đang đề phòng người ngoài. Không ngờ... Người đầu tiên ra tay lại chính là người trong công ty. Buổi chiều. Nhóm chat toàn công ty lại xuất hiện một thông báo mới. 【Thông báo điều chỉnh quản lý nghiên cứu: Kể từ hôm nay, dự án Thanh Lê thế hệ thứ ba sẽ do Tiến sĩ Từ Bác đảm nhiệm vị trí phụ trách kỹ thuật. Tô Vy chuyển sang vai trò cố vấn kỹ thuật. Người ký duyệt: Tiền Dật Phàm.】 Tôi nhìn bản thông báo. Sau đó bình tĩnh tắt màn hình điện thoại. Mười phút sau. Tiểu Trần lao thẳng vào phòng. Mặt đỏ bừng vì tức giận.
“Hắn lấy tư cách gì chứ?”
“Cả dự án này đều do chị một tay xây dựng. Từ Bác là cái thá gì?”
“Ngay cả dữ liệu nền tảng của Thanh Lê đời đầu hắn còn đọc không hiểu!”
“Tiểu Trần.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy.
“Sao chị còn ngồi yên được vậy?”
“Không ngồi yên thì sao?”
Tôi hỏi ngược lại.
“Ở thời điểm hiện tại, chỉ cần chúng ta nóng vội một bước thôi cũng đủ để họ có cớ công kích.”
“Em quay lại làm việc đi.”
“Dữ liệu độ ổn định của lô sản xuất thứ ba tuần sau phải có kết quả.”
“Nhưng mà...”
“Nghe chị.”
Tiểu Trần cắn môi. Cuối cùng vẫn miễn cưỡng rời đi. Cánh cửa vừa đóng lại. Tôi lập tức cầm điện thoại lên. Gọi lại số điện thoại Bắc Kinh đã liên lạc tối qua.
“Alo, thư ký Ngô.”
“Về dự án anh nhắc tới hôm qua...”
“Tôi muốn tìm hiểu kỹ hơn.”
Người bên kia rõ ràng rất bất ngờ.
“Tiến sĩ Tô, thật tốt quá!”
“Nếu cô thuận tiện, tôi sẽ sắp xếp.”
“Tuần sau có một lãnh đạo trong nhóm chuyên gia xuống thành phố cô công tác.”
“Ông ấy muốn trực tiếp gặp và trao đổi với cô.”
“Thời gian anh quyết định là được.”
Sau khi cúp máy. Tôi lại mở khung chat với người săn đầu người đã liên hệ ba tháng trước. Tôi không do dự nữa. Trực tiếp gửi đi hai dòng tin nhắn.
“Xin chào.”
“Tôi muốn tìm hiểu sâu hơn về cơ hội tại Dược phẩm Thiên Hợp. Nếu thuận tiện, tuần này chúng ta có thể gặp mặt trao đổi không chính thức được không?”
Hai phút sau. Đối phương gửi tới một đoạn ghi âm dài. Giọng nói không giấu nổi sự phấn khích. Tôi không phải bắt cá hai tay. Tôi chỉ đang chuẩn bị đường lui cho chính mình. Chu Kiến Quốc nói cần một tuần. Nhưng chưa hết một tuần. Tiền Dật Phàm đã liên tiếp ra ba đòn.