Chương 2
Chương 2
Trở lại khu làm việc, cả tầng nghiên cứu yên tĩnh đến khác thường. Trong các ô làm việc, hơn hai mươi đôi mắt lén nhìn về phía tôi, rồi lập tức thu lại. Tin tức đã lan truyền khắp nơi. Tiền Dật Phàm muốn lấy tôi làm gương. Giết gà dọa khỉ. Mà tôi chính là con gà đó. Tiểu Trần, trợ lý của tôi, bưng cốc cà phê bước tới. Cô ấy hạ thấp giọng:
“Chị Tô, em nghe nói tên họ Tiền đó ép chị giảm lương à?”
Tiểu Trần theo tôi đã năm năm. Từ một thực tập sinh mới ra trường, tôi tự tay dìu dắt đến vị trí nghiên cứu viên cấp cao. Năng lực chuyên môn rất vững. Chỉ có điều tính tình hơi nóng nảy.
“Đừng hỏi linh tinh. Làm việc của em đi.”
Tôi ngồi xuống mở máy tính. Những dãy dữ liệu cấu trúc phân tử dày đặc hiện lên trên màn hình khiến tâm trạng tôi dần bình tĩnh lại. Đây là lãnh địa của tôi. Là thành quả tôi gây dựng suốt mười hai năm.
“Quá đáng thật!”
Tiểu Trần cố nén giận.
“Tuần trước công thức thế hệ thứ ba xảy ra vấn đề về độ ổn định. Chuyên gia du học mà Tiền Dật Phàm bỏ tiền lớn thuê về loay hoay suốt ba ngày ba đêm cũng không giải quyết được. Cuối cùng vẫn là chị nửa đêm quay lại công ty điều chỉnh thông số mới xử lý xong.”
“Bây giờ lại muốn đá chị đi?”
Tôi liếc cô ấy một cái.
“Muốn bị cắt giảm nhân sự luôn à?”
Tiểu Trần lập tức im bặt. Nhưng những khớp ngón tay đang siết chặt cốc cà phê đã trắng bệch. Tôi mở ứng dụng ngân hàng. Số dư tài khoản: Chừng ấy tiền, trả xong tiền nhà tháng này là gần như sạch sẽ. Tháng trước mẹ tôi phải nhập viện để điều chỉnh phác đồ insulin. Một lần nằm viện tiêu tốn hơn 30.000 tệ. Tiền tiết kiệm cũng gần như vét sạch. Vốn dĩ tôi còn hy vọng khoản thưởng cuối năm sẽ giúp gia đình dễ thở hơn một chút. Nhưng từ khi Tiền Dật Phàm tới đây, việc đầu tiên hắn làm là cắt thưởng cuối năm. Bây giờ lại tiếp tục cắt lương cơ bản. Mỗi tháng tôi mất 18.000 tệ thu nhập. Mà 18.000 tệ ấy chính là đường sống của cả gia đình tôi. Đúng lúc đó điện thoại rung lên. Là tin nhắn của con gái.
“Mẹ ơi, trường thông báo tuần sau phải đóng tiền chuyến học tập ngoại khóa, 4.800 tệ. Mẹ có tiện không? Nếu khó khăn thì con nói với giáo viên là con không đi nữa.”
Con bé mới mười lăm tuổi. Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng. Tôi trả lời ngắn gọn:
“Để mẹ đóng.”
Sau đó thoát khung chat. Ấn vào mục trả góp hóa đơn. Đúng lúc ấy, nhóm chat toàn công ty hiện lên thông báo mới. 【Thông báo từ phòng Hành chính: Kể từ hôm nay tăng cường quản lý chấm công. Đi muộn một lần sẽ bị trừ 10% tiền thưởng hiệu suất tháng. Người phê duyệt: Tiền Dật Phàm.】 Ngay sau đó là thông báo thứ hai. 【Thông báo khen thưởng: Trưởng phòng Lưu thuộc bộ phận Marketing đã ký thành công hợp đồng mới trị giá 3.000.000 tệ. Công ty đặc biệt thưởng nóng 150.000 tệ.】 Vị trưởng phòng Lưu đó là bạn đại học của Tiền Dật Phàm. Ngày nào cũng ngồi chơi game trong văn phòng. Còn cái gọi là hợp đồng 3.000.000 tệ kia, người trong ngành đều biết rõ. Đó là một thương vụ bán lỗ để làm đẹp doanh thu trước khi công ty lên sàn. Một bên thì bóc lột từng đồng mồ hôi nước mắt của bộ phận nghiên cứu. Một bên lại hào phóng phát thưởng cho người của mình. Đây đâu còn là công ty. Rõ ràng đã trở thành két tiền riêng của Tiền Dật Phàm. Tôi tắt điện thoại. Ánh mắt dừng lại ở cổng truy cập cơ sở dữ liệu cốt lõi của công thức Thanh Lê trên màn hình máy tính. Tiền Dật Phàm nghĩ rằng đó chỉ là vài công thức hóa học đơn giản. Tùy tiện tìm một nghiên cứu sinh tiến sĩ là có thể thay thế tôi. Hắn hoàn toàn không biết. Bộ công nghệ cốt lõi trị giá 2 tỷ tệ này thực sự có ý nghĩa lớn đến mức nào. Sinh học Hoa Thụy có thể hướng tới mức định giá hơn 10 tỷ tệ sau khi niêm yết hoàn toàn nhờ dòng sản phẩm Thanh Lê đang chiếm 35% thị phần chăm sóc da bằng công nghệ tế bào gốc trong nước. Mà từ nguyên lý nền tảng đến quy trình sản xuất hàng loạt của công thức này... Ngoài tôi ra. Không một ai nắm rõ toàn bộ. Tôi mở ngăn kéo dưới cùng. Lấy ra một tờ giấy. Đó là thông tin của một công ty săn đầu người gửi cho tôi ba tháng trước. Dược phẩm Thiên Hợp. Mức đãi ngộ họ đưa ra: Gấp ba lần lương hiện tại. Kèm theo cổ phần ưu đãi. Khi ấy tôi nghĩ Chủ tịch Chu có ơn dìu dắt mình, công ty lại đang ở giai đoạn quan trọng nên đã từ chối. Bây giờ nghĩ lại... Có lẽ tôi đã quá coi trọng bản thân mình. Phải nói là tôi đã quá tin vào lương tâm của người khác. Tôi cầm bút lên. Lật mặt sau tờ giấy. Chậm rãi viết xuống ba chữ. Đơn xin nghỉ việc. Bốn giờ chiều. Tôi đẩy cửa văn phòng Tiền Dật Phàm. Không gõ cửa. Hắn đang gọi điện thoại, nụ cười rạng rỡ.
“Buổi tối đến nhà hàng Nhật mới khai trương nhé, tôi đã đặt phòng riêng rồi...”
Nhìn thấy tôi bước vào, hắn lập tức mất kiên nhẫn cúp máy.
“Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tiền Dật Phàm hất cằm về phía bản thỏa thuận trên bàn. Tôi bước tới, đặt tờ giấy A4 trong tay đè lên bản thỏa thuận.
“Tôi nghĩ kỹ rồi.”
“Đây là đơn xin nghỉ việc.”
Tiền Dật Phàm sững người mất hai giây. Sau đó bật cười. Hắn ngả người ra sau ghế, vẻ mặt đầy chế giễu.
“Ồ, Tô Vy, có khí phách đấy.”
“Thật sự muốn nghỉ việc à?”
Hắn cầm lá đơn lên, lắc lắc như đang xem một trò cười.
“Cô nên nghĩ cho kỹ. Tự nguyện nghỉ việc thì không có bất kỳ khoản bồi thường nào.”
“Mười hai năm thâm niên.”
“Một xu cũng không mang đi được.”
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi.”
“Được thôi.”
Hắn tiện tay ném lá đơn sang một bên, sau đó nhấc điện thoại nội bộ lên.
“Triệu Mẫn, gọi người bên nhân sự tới đây một chuyến. Tô Vy muốn làm thủ tục nghỉ vi—”
Cửa văn phòng bất ngờ bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Người bước vào là chị Vương, thư ký của Chủ tịch Chu. Người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi này bình thường luôn điềm tĩnh, gần như không bao giờ để lộ cảm xúc. Nhưng lúc này bà đang thở gấp. Rõ ràng là vừa chạy tới.
“Tổng Tiền.”
“Chủ tịch Chu yêu cầu Tổng Tô lập tức đến văn phòng của ông ấy.”
Tiền Dật Phàm nhíu mày.
“Tôi đang bận xử lý chuyện ở đây...”
“Chủ tịch Chu gọi Tổng Tô.”
Chị Vương nhìn sang tôi.
“Tổng Tô, đi ngay bây giờ.”