Ba Chiếc Chìa Khóa, Một Cuộc Hôn Nhân Tan Vỡ
5 phút đọc

Chương 21

Chương 21

“Tôi sẽ để mắt tới anh tôi.”
Tôi khẽ cười, không trả lời thêm. Rồi cất điện thoại vào túi. Loa phát thanh vang lên thông báo chuyến tàu của tôi bắt đầu kiểm vé. Tôi kéo vali, bước về phía cổng soát vé. Tàu cao tốc lao vun vút qua từng cánh đồng và thành phố. Tôi tựa vào ghế, mở laptop, bắt đầu viết kế hoạch công việc mới. Sau khi tới Hàng Châu, khách hàng lớn đầu tiên tôi phụ trách là một công ty phát triển hệ thống nhà thông minh. Họ đang nghiên cứu một loại khóa cửa điều khiển từ xa, tích hợp vân tay, nhận diện khuôn mặt và mật mã tạm thời. Trong phần giới thiệu dự án có một câu khiến tôi đọc đi đọc lại rất lâu.
“Chúng tôi hy vọng mang đến cho mỗi mái nhà một chiếc chìa khóa chỉ thuộc về ‘người nhà’.”
Tôi cúi đầu, viết thêm một dòng nhỏ bên dưới.
“Người nhà không được quyết định bởi huyết thống.”
“Cũng không phải bởi danh xưng.”
“Mà là bởi sự tôn trọng.”
Tàu cao tốc lao thẳng về phía đông. Bầu trời từ màu xám bạc dần sáng lên. Xa xa thấp thoáng một dải bạc của sông Tiền Đường. Ngày tôi tới Hàng Châu, trời vừa hay nắng đẹp. Gió trên sông rất lớn. Từng đợt sóng cuộn lên không ngớt. Ngồi trong taxi, nhìn thành phố lướt nhanh qua ô cửa kính, tôi bỗng có cảm giác mong chờ đã lâu không xuất hiện. Ký túc xá nhân viên cách công ty không xa. Là một khu căn hộ hơi cũ, nhưng sạch sẽ. Căn phòng không lớn. Một phòng ngủ, một phòng khách. Đơn giản mà gọn gàng. Ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy cầu vượt và một mảng cây xanh phía xa. Tôi đặt vali vào phòng ngủ, mở ra, quen tay treo từng bộ quần áo vào tủ. Bàn chải, khăn mặt, mỹ phẩm được xếp vào phòng tắm. Ấm siêu tốc mini và cà phê đặt vào bếp. Làm xong mọi thứ, tôi đứng bên cửa sổ, nhìn mặt trời chậm rãi chìm xuống giữa những khe hở của các tòa nhà phía xa. Gió sông mang theo hơi nước len qua khe cửa mở hé. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rất rõ. Kể từ bây giờ… Cuộc sống của tôi sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào với chiếc chìa khóa từng bị người khác tùy tiện sao chép nữa. Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng camera giám sát. Trên màn hình là phòng khách trống trơn của căn nhà đã bán đi. Sau khi tôi chuyển đi, bên môi giới đã thuê người dọn dẹp lại toàn bộ. Ghế sofa được lau sạch bóng. Bàn trà không còn bất kỳ món đồ lộn xộn nào. Sàn nhà phản chiếu ánh sáng. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy căn nhà ấy sạch sẽ đến vậy qua camera. Cũng là lần cuối cùng. Tôi nhìn vài giây. Sau đó nhấn giữ biểu tượng ứng dụng. Gỡ cài đặt. Màn hình lóe lên một cái. Biểu tượng quen thuộc biến mất. Giống như có một sợi dây vô hình… Cuối cùng cũng bị cắt đứt hoàn toàn. Những ngày tiếp theo, tôi bận rộn thích nghi với môi trường mới. Đồng nghiệp ở công ty mới rất nhiệt tình. Tiến độ dự án thì dồn dập. Mỗi ngày tôi phải chạy qua chạy lại giữa các phòng họp khác nhau. Ban ngày bận tới mức chẳng còn thời gian nghĩ linh tinh. Buổi tối trở về căn hộ, tôi lại trải bản vẽ ra giữa phòng khách, vừa xem vừa chỉnh sửa. Cuối tuần đôi khi ngủ tới lúc tự tỉnh. Rồi ra bờ sông đi dạo. Có lúc tôi ngồi lì cả buổi chiều trong quán cà phê ven sông, nhìn nước sông cuộn chảy, nhớ lại những chuyện cũ. Cũng có đôi khoảnh khắc… Tôi nhớ tới Triệu Vũ. Nhớ lúc bọn tôi mới cưới, cùng nhau đi chọn nội thất, chỉ vì một chiếc đèn treo mà tranh cãi cả buổi. Nhớ mùa đông đầu tiên trong căn nhà ấy. Máy sưởi không đủ ấm. Hai người phải chui chung dưới một tấm chăn xem phim. Những ký ức ấy không hoàn toàn tệ hại. Rất nhiều lần, chúng từng thật sự ấm áp. Chính vì vậy… Tôi càng hiểu rõ hơn. Không phải tôi chưa từng yêu. Mà là tình yêu ấy, tới một thời điểm nào đó, đã bị bào mòn sạch sẽ từng chút một. Tôi không còn vào xem vòng bạn bè của anh nữa. Cũng chẳng còn để tâm tới những lời bàn tán trong nhóm họ hàng. Tôi dồn toàn bộ sự chú ý vào bản thiết kế trên tay. Vào nhịp sống mới của mình. Nửa năm sau, dự án khóa cửa thông minh chính thức ra mắt. Khách hàng mời cả đội ngũ của chúng tôi tới tham dự buổi công bố sản phẩm. Trên sân khấu, MC giới thiệu:
“Cảm giác an toàn của một mái nhà bắt đầu từ ổ khóa.”
“Nó không nên trở thành công cụ của người khác.”
“Mà chỉ nên thuộc về những người thật sự được tin tưởng.”
Ngồi dưới khán đài, tôi bỗng thấy lòng mình khẽ rung lên. Sau buổi họp báo, người phụ trách phía khách hàng chủ động tới bắt tay tôi.
“Cô Lâm, lần này chúng tôi rất hài lòng với phương án của cô.”
“Sau này còn rất nhiều dự án cần nhờ cô giúp đỡ.”
“Đó là vinh hạnh của tôi.”
Tôi mỉm cười đáp lại. Tan buổi, mọi người lần lượt ra về. Có người gọi tôi đi ăn cùng. Tôi nói mình còn việc khác, lịch sự từ chối. Tôi đi một mình ra bờ sông. Hoàng hôn dần buông. Mặt sông phủ một lớp sương mỏng. Đèn trên cây cầu phía xa từng chút một sáng lên. Tôi tựa vào lan can, nhìn mặt nước bị ánh đèn cắt thành từng mảnh bạc lấp lánh. Điện thoại rung lên. Là một số lạ. Tôi bắt máy. Một giọng nói quen quen vang lên.
“Có phải Lâm Ý không? Tôi là dì Lưu, hàng xóm cũ của cô đây.”
Tôi hơi ngẩn người.
“Sao dì có số của cháu vậy?”
“Chị họ cháu cho đấy.”
Dì Lưu cười.
“Mấy hôm trước gặp nó trước cổng khu chung cư, nghe nói cháu chuyển tới Hàng Châu rồi.”
“Dì có chuyện này…”
“Nghĩ mãi vẫn thấy nên nói với cháu.”
“Căn nhà cũ của cháu ấy…”
“Hôm trước dì đi ngang qua, thấy Triệu Vũ dẫn ba mẹ anh ta đứng dưới lầu.”
“Ông cụ chống gậy, ngồi bên bồn hoa, cứ ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ.”
“Miệng lẩm bẩm gì đó, dì nghe không rõ.”
“Sau đó Triệu Vũ đỡ ông ấy dậy rồi nói…”
“Ba, nơi này sau này là nhà của con.”
“Nếu ba muốn tới, cứ báo con trước.”
“Con sẽ tới đón ba.”