Chương 5
Chương 5
“Giải thích vì sao bọn họ có thể uống bia trong nhà chúng ta?”
“Hay giải thích vì sao bọn họ có thể hút thuốc đến mù mịt trong nhà chúng ta?”
“Hay giải thích vì sao chiếc xe đồ chơi trẻ con kia lại nằm trong phòng khách nhà tôi?”
“Thanh Thanh, chỉ là một bữa cơm gia đình thôi mà…”
Triệu Vũ cố tìm đường lui cho mình.
“Một bữa cơm?”
Tôi bật cười lạnh.
“Triệu Vũ, lời anh từng hứa với tôi, quay đầu một cái là quên sạch rồi sao?”
“Anh đâu có không coi trọng chuyện này.”
Giọng Triệu Vũ cũng vô thức cao lên.
“Nhưng là ba anh tự gọi điện tới! Em bảo anh phải làm sao? Chẳng lẽ anh từ chối thật à?”
“Tại sao không thể?”
“Đó là ba anh!”
Cuối cùng Triệu Vũ cũng không nhịn được mà quát lên.
“Anh có thể làm ông ấy mất mặt được sao?”
“Cho nên anh liền dẫm mặt mũi của tôi xuống đất?”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
“Trong lòng anh, thể diện của ba anh còn đáng giá hơn cảm xúc của vợ mình, đúng không?”
Triệu Vũ ngậm miệng, không phản bác nữa. Anh ta cúi đầu, ngón tay siết chặt vạt áo ngủ đến nhăn nhúm.
“Thanh Thanh…”
Giọng anh ta rất thấp.
“Em đừng ép anh tới đường cùng.”
“Em ép anh?”
Tôi thấy buồn cười đến mức đau lòng.
“Triệu Vũ, rốt cuộc là ai đang từng bước dồn ai vào góc tường?”
“Là cả nhà anh đang ép tôi!”
“Là anh ép tôi phải nuốt xuống một sự thật mà từ tận đáy lòng tôi ghê tởm!”
“Là anh ép tôi chấp nhận một gia đình chẳng hề có lấy giới hạn cơ bản!”
“Là anh ép tôi tiếp tục ở lại trong một cuộc hôn nhân không hề được tôn trọng!”
Giọng tôi vang vọng trong phòng khách trống trải, từng câu từng chữ giống như kim nhọn đâm thẳng vào tường. Triệu Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ ngầu tơ máu.
“Thẩm Thanh, em vừa phải thôi!”
“Đúng, anh từng hứa với em sẽ không để bọn họ tùy tiện vào nhà.”
“Nhưng hôm nay thật sự là trường hợp đặc biệt! Ba anh gọi điện nói máy nước nóng sửa xong rồi, bảo bọn họ qua tắm, anh có thể từ chối sao?”
“Với lại Dao Dao bọn họ đã tới rồi, tắm xong tiện ăn bữa cơm thì sao chứ?”
“Chỉ một bữa cơm thôi, em cần gì phải làm ầm lên như vậy?”
“Có phải em nghĩ căn nhà này chỉ được phép nghe theo em không?”
“Có phải vì em bỏ ra 600.000 tệ tiền trả trước nên giờ em cứng lưng rồi không?”
“Anh nói cho em biết Thẩm Thanh, căn nhà này cũng có một nửa của anh!”
“Anh để em gái mình tới ăn bữa cơm thì có vấn đề gì?”
Tôi nhìn anh ta, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng hốt khó tả. Phải nói là tôi chợt nhận ra… Người đàn ông ngủ bên cạnh mình suốt bao năm qua, hóa ra tôi chưa từng thật sự nhìn rõ. Yêu nhau ba năm, tôi luôn cho rằng mình đã hiểu anh ta đủ nhiều. Hiểu sự chu đáo. Hiểu sự dịu dàng. Hiểu tất cả những điều tốt đẹp của anh ta. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu… Những dịu dàng và chu đáo đó đều có điều kiện. Điều kiện là tôi phải biết im lặng. Biết thuận theo anh ta. Thuận theo toàn bộ gia đình anh ta. Một khi tôi không còn ngoan ngoãn nữa… Những cái gọi là “tốt đẹp” lập tức tan biến sạch sẽ. Thay vào đó… Là bộ mặt dữ tợn thật sự. Là sự đòi hỏi đầy lý lẽ. Là tiêu chuẩn kép trần trụi không thèm che giấu.
“Triệu Vũ.”
Giọng tôi bỗng bình tĩnh lạ thường.
“Chúng ta ly hôn đi.”
Triệu Vũ đứng sững tại chỗ, giống như bị ai đó đánh mạnh một gậy vào đầu. Anh ta thậm chí còn nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Em… em nói gì?”
Tôi chậm rãi lặp lại từng chữ.
“Chúng ta ly hôn.”
“Bán căn nhà này đi. Bán được bao nhiêu thì chia theo tỷ lệ tiền mỗi người bỏ ra.”
“Sau này anh đi đường anh, tôi sống cuộc sống của tôi.”
“Không ai liên lụy tới ai nữa.”
Sắc mặt Triệu Vũ lập tức trắng bệch. Anh ta theo bản năng bước nhanh lên hai bước, muốn đưa tay kéo tôi lại.
“Thanh Thanh, em đang nói linh tinh gì vậy!”
“Tôi không nói linh tinh.”
Tôi lùi về sau một bước nhỏ, cố ý tránh tay anh ta.
“Triệu Vũ, tôi đang rất nghiêm túc.”
“Hôm nay anh có thể để bọn họ tới tắm rửa ăn cơm.”
“Ngày mai bọn họ sẽ có thể đường hoàng tới ở vài ngày.”
“Đến ngày kia…”
“Nơi này sẽ không còn là tổ ấm của chúng ta nữa.”
“Mà sẽ biến thành nhà khách của nhà họ Triệu.”
“Không… sẽ không như vậy đâu…”
Triệu Vũ bị dọa đến mức nói năng lộn xộn.
“Hôm nay thật sự chỉ là ngoại lệ thôi, sau này tuyệt đối sẽ không…”
“Anh lấy gì để đảm bảo?”
Tôi nhìn anh ta. Trong mắt không còn lửa giận. Chỉ còn sự mệt mỏi sâu không thấy đáy.
“Triệu Vũ, ngay cả chuyện hôm nay anh còn không kiểm soát nổi…”
“Thì lấy gì đảm bảo cho tương lai?”
Triệu Vũ há miệng, cổ họng như nghẹn một cục bông, mãi không nói nổi câu nào.
“Đơn ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư soạn.”
Tôi quay người đi về phía phòng ngủ phụ.
“Tối nay tôi ngủ phòng khác.”
“Thanh Thanh!”
Triệu Vũ lập tức lao tới, chắn trước mặt tôi. Đôi mắt anh ta đỏ hoe, giọng nói cũng mang theo chút run rẩy cầu xin.
“Anh sai rồi, thật sự biết sai rồi.”
“Em đừng giận nữa, bây giờ anh sẽ gọi cho Dao Dao, bảo sau này đừng tới nữa.”
“Còn chìa khóa… chìa khóa anh cũng sẽ nghĩ cách lấy lại.”
“Anh xin em, đừng nhắc tới ly hôn…”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta. Biểu cảm lúc này của Triệu Vũ chân thành đến mức đáng thương. Nhưng tôi đã không còn dám tin nữa rồi.
“Triệu Vũ.”
Tôi khẽ nói.
“Đâu phải tôi chưa từng cho anh cơ hội.”
“Lúc trên bàn ăn, tôi muốn anh đứng ra nói giúp tôi một câu, nhưng anh lại bảo tôi bớt nói vài câu.”
“Tôi cầu xin anh đừng đưa chìa khóa cho bọn họ, anh quay sang trách tôi làm quá.”
“Anh lại bảo tôi đừng nhắc tới ly hôn.”