Ba Mươi Tỷ Dưới Mái Tôn
7 phút đọc

Chương 3

Chương 3: Ba Mươi Tỷ Dưới Mái Tôn

Hạ và Mai trở về căn nhà cũ của bà Nguyệt lúc trời vừa sáng. Cửa không bị phá, nhưng ngăn kéo tủ bị kéo ra, quần áo vứt trên sàn. Một bức ảnh gia đình nằm úp dưới chân bàn.

Mai đi thẳng đến chiếc tủ gỗ. Hộc cuối trống rỗng.

"Di chúc ở đây," cô nói.

Hạ quan sát ổ khóa. Không có vết cạy. Người lấy giấy có chìa khóa hoặc được Mai cho vào trước đó.

Mai nhìn cô. "Chị nghĩ tôi tự lấy?"

"Tôi nghĩ có người muốn chúng ta nghi ngờ nhau."

Trong bếp, Hạ phát hiện một túi gạo bị rách. Hạt gạo vương thành đường dẫn đến chiếc tủ lạnh. Sau tủ là một khe nhỏ trong tường, nơi bà Nguyệt giấu hộp thuốc.

Hộp thuốc trống, nhưng mặt sau có một mảnh giấy dính băng keo: bảy cái tên, bảy số điện thoại và ngày mua vé. Người cuối cùng là một công nhân tên Hậu, đã nghỉ việc từ lâu.

Mai nói không biết Hậu ở đâu. Hạ gọi các số còn lại. Bốn người xác nhận từng góp tiền; một người phủ nhận; hai số không liên lạc được.

Bảy người không mua vé mỗi tuần. Họ chỉ góp vào những ngày bà Nguyệt chọn dãy số từ ngày sinh của con cháu. Tờ vé tối đó là một phần của nhóm.

Vấn đề là ai cầm tờ vé cuối cùng.

Ông Phúc thừa nhận bà Nguyệt giao tờ vé cho ông khi xe bị chết máy. Ông định đem về gửi nhóm, nhưng bà gọi lại và lấy một tờ. Hạ hỏi ông còn nhớ số cuối không.

"Tôi nhớ bà nói số bảy. Nhưng bà có thể nói về một tờ khác."

Hạ đưa ông xem ảnh chiếc vé. Ông không chạm vào, chỉ nhìn vệt mực.

"Nếu số cuối là 7, nhóm thắng. Nếu là 1, bà Nguyệt mua riêng."

Điều tra viên cho biết phòng giám định chỉ nhận vé khi có lệnh. Hạ ký cam kết giữ nguyên, nhưng Vinh gửi khiếu nại nói cô có lợi ích cá nhân vì là người giữ vé.

Duy về nhà với mắt sưng. Có người đã tìm cậu ở kho chợ, hỏi vé đang ở đâu. Cậu không nói, nhưng thừa nhận đã nhận lời mời làm livestream cho một tài khoản lạ.

"Họ nói nếu em kể chị giao vé cho ai, họ trả hai mươi triệu."

Hạ không mắng. Cô đưa điện thoại cho công an, rồi khóa mọi tài khoản của Duy.

"Em cần tiền," Duy nói.

"Chị biết. Nhưng tiền kiểu đó không cứu được mình."

Mai gọi vào buổi tối, nói đã nhớ nơi cất bản gốc di chúc: một phòng khám cũ nơi bà Nguyệt từng làm tạp vụ. Họ đến đó, gặp ông chủ đã nghỉ.

Trong hòm hồ sơ, bản di chúc không có. Chỉ có một tờ giấy bà Nguyệt ký nhận tiền công và một dòng ghi: “Nếu tôi có chuyện, hỏi Hạ. Hạ biết tờ vé nào là của ai.”

Mai nhìn Hạ như muốn hỏi cô giấu gì.

Hạ nhớ lại buổi chiều trước mưa. Bà Nguyệt từng đặt hai tờ lên quầy, một tờ gấp đôi, một tờ để phẳng. Bà nói: "Tờ gấp đưa cho nhóm, tờ phẳng giữ giúp tôi." Hạ không nhớ mình đã trả tờ nào.

Đêm, Vinh gửi một bản sao từ camera đại lý. Trong ảnh, bà Nguyệt không mua ở ki-ốt của Hạ; bà nhận tờ vé từ một người đàn ông áo xám ngay sau khi rời quầy.

Nếu ảnh đúng, tờ vé đã đổi chủ trước khi bà lên xe.

Hạ xin phòng giám định cho xem ảnh phóng đại của góc vé. Dưới vệt mực đen có một đường xước nhỏ, giống dấu móng tay. Nếu ai đó cố lấy số cuối bằng cách cạo giấy, lớp sợi sẽ khác.

Chuyên gia dùng ánh sáng hồng ngoại. Số cuối hiện ra thành nét mảnh của số 7, nhưng bên dưới có một lớp mực xanh khác. Hai chữ số đã từng nằm trên cùng một vị trí.

"Có người in đè số," ông nói.

Hạ thấy lạnh ở gáy. Tờ vé không chỉ bị đổi chủ; nó có thể đã bị sửa số sau khi rời máy in.

Điều tra viên kiểm tra máy in tại đại lý. Một cuộn mực phụ được mở sau giờ giao hàng. Vinh nói cuộn đó dùng cho phiếu kiểm kho, nhưng số seri trùng loại mực nhà phát hành sử dụng.

Mai đứng bên cạnh Hạ, nghe từng câu. Cô không còn hỏi ai sẽ nhận tiền. Cô hỏi ai có thể sửa một tờ vé mà vẫn giữ được vẻ nguyên vẹn.

Họ gọi một chuyên gia in ấn từ thành phố. Ông ta không kết luận ngay, chỉ yêu cầu mọi bản sao ảnh phải được giữ nguyên metadata.

Trong lúc chờ, Hạ đến bệnh viện nơi bà Nguyệt từng chữa cho chồng Mai. Một điều dưỡng nhớ bà thường viết số vé vào mặt sau hóa đơn thuốc. Hồ sơ cũ còn một tờ hóa đơn có nét bút “nhóm — 7 người”.

Mai nhìn nét chữ, thừa nhận mình từng thấy mẹ viết nhưng nghĩ đó là danh sách trả nợ.

Hạ hỏi Mai có giữ chìa khóa tủ mẹ không. Mai nói chồng cô từng giữ một bản sao.

Chồng Mai, Tấn, đã mất tích trước khi bà Nguyệt chết. Nếu anh ta lấy chìa, việc căn nhà bị lục không còn là chuyện của người ngoài.

Đêm, Hạ nghe tiếng gõ cửa. Không ai đứng ngoài, chỉ có một chiếc phong bì chứa ảnh Tấn gặp Vinh ở bến xe. Trong ảnh, Vinh đưa anh ta một túi nhỏ màu nâu.

Hạ gửi ảnh cho Mai. Mai nhắn lại: “Tấn không biết mẹ có tờ vé. Anh ấy chỉ biết khoản nợ.”

Hạ nhìn phong bì niêm phong. Nếu Vinh và Tấn gặp nhau trước vụ tai nạn, chiếc vé đã bị săn trước khi người mua kịp chết.

Hạ xin điều tra viên cho kiểm tra lại danh sách bảy người mà Quang gửi. Tên đầu tiên là Hậu, thợ hồ đã mất tích khỏi làng từ hai tháng trước. Tên cuối cùng là Tấn, một người chuyên chở vé giữa các đại lý. Sáu cái tên còn lại đều có chữ ký, riêng phần của bà Nguyệt chỉ ghi một dấu chấm mực.

“Dấu chấm này là gì?” Hạ hỏi.

Điều tra viên đặt tờ danh sách dưới kính lúp. Dấu mực bị miết ngang như ai đó vừa ký vừa bị giật tay. Một nửa vệt mực còn dính sợi giấy màu xanh, giống loại giấy dùng trong cuốn sổ bán vé của đại lý Vinh.

Nhi gọi tới đúng lúc Hạ đang chụp ảnh. Cô nói đã tra được hợp đồng nhóm: mỗi người góp năm mươi nghìn trong mười bốn kỳ, nhưng chỉ có mười ba biên nhận. Kỳ thứ mười bốn thiếu người đóng tiền.

“Bà Nguyệt có thể đã mua bù cho ai đó,” Nhi nói. “Hoặc có người cố tình tạo ra một kỳ góp vốn không tồn tại.”

Buổi chiều, Hạ và Duy đến căn nhà cũ của bà Nguyệt. Cửa trước không bị cạy, nhưng nền đất bên bếp có vệt giày mới. Duy phát hiện một lon sữa bò bị lật dưới gầm tủ; trong lon là mảnh giấy cháy dở, còn đọc được hai chữ “mái nhà”.

Hạ sờ mép giấy. Mực bên trong bị kéo thành những nét đứt, giống vệt trên tờ vé. Duy muốn đem về, nhưng Hạ đặt nó vào túi chứng cứ.

Ở bức tường đối diện, có một lỗ đinh cũ. Mai từng nói mẹ treo lịch ở đó. Hạ tháo chiếc khung gỗ xuống và thấy mặt sau có bảy vết bút chì, mỗi vết đi kèm một ngày trong tháng. Ngày cuối cùng trùng ngày quay số.

Một tiếng động vang lên ngoài sân. Duy vừa quay đầu thì cửa sau đóng sầm. Hạ đuổi ra, thấy bóng người leo qua hàng rào, để rơi một chiếc mũ bảo hiểm màu xám. Bên trong mũ dán nhãn kho hàng của đại lý Vinh.

Hạ không nhặt mũ bằng tay trần. Cô dùng túi nylon bọc lấy, chụp ảnh vị trí rồi gọi công an. Nhưng trước khi xe tuần tra tới, điện thoại của cô nhận được tin nhắn từ số của Tấn: “Đừng tìm tôi. Người đứng tên nhóm không phải người đã mua vé.”

Hạ đọc đi đọc lại câu ấy. Tấn đã biến mất, nhưng vẫn nhắn được. Hoặc có người đang cầm điện thoại của anh ta.

Đã sao chép liên kết chương