Ba Mươi Tỷ Dưới Mái Tôn
6 phút đọc

Chương 9

Chương 9: Ba Mươi Tỷ Dưới Mái Tôn

Người phụ nữ tên Lan, từng làm chung nhà máy với bà Nguyệt. Tờ vé cô mang đến trùng một phần dãy số nhưng không trúng giải đặc biệt. Cô nói bà Nguyệt đã hứa chia tiền nếu nhóm thắng, nhưng không có tên trong sổ.

Hạ giải thích tiền không thể chia theo lời hứa không chứng cứ. Lan không khóc, chỉ hỏi bà Nguyệt có từng gọi cho cô không.

Hạ kiểm tra lịch cuộc gọi. Có cuộc gọi mười hai giây trước khi bà Nguyệt rời ki-ốt. Nội dung không ghi âm, nhưng số của Lan xuất hiện.

Mai muốn bỏ qua vì sợ kéo dài. Hạ nói không thể biến người nghèo thành người vô hình chỉ vì hồ sơ thiếu.

Họ tìm được một cuốn sổ phụ trong kho thuốc cũ. Bà Nguyệt ghi những người từng góp vé và những người được bà giúp mua riêng. Lan có tên, nhưng không phải thành viên nhóm.

Lan không nhận tiền giải, nhưng được hoàn lại khoản bà Nguyệt đã trả thay. Cô nói chỉ cần biết bà không quên mình.

Phần tiền của bà Nguyệt được tòa tạm giữ. Mai đồng ý dùng một phần trả nợ hợp pháp, một phần lập quỹ mái nhà theo di chúc, phần còn lại chia theo thừa kế.

Hạ xin đưa Duy vào danh sách người quản lý quỹ nhưng không cho cậu giữ tiền một mình. Duy phản đối, rồi chấp nhận sau khi hiểu niềm tin không phải là quyền miễn kiểm tra.

Vinh bị điều tra về việc dùng đại lý ép người giao vé. Anh ta nói chỉ muốn bảo vệ quy trình, nhưng tin nhắn với Tấn cho thấy động cơ khác.

Mẫn được trả lại một phần khoản vay có giấy tờ hợp lệ, nhưng không được giữ vé. Ông ta không hài lòng, song lần đầu trả lại bản gốc hợp đồng cho Mai.

Hạ chuẩn bị đóng hồ sơ. Cô phát hiện camera bị xóa mười bảy phút không phải do sét. Người kỹ thuật viên nhận tiền từ một công ty liên quan đến Vinh.

Kỹ thuật viên khai rằng anh ta chỉ xóa đoạn hình ảnh người áo xám lấy chiếc ví, nhưng không biết vé nhóm đã được đổi. Tờ vé riêng có số 1 đã được đưa cho Mẫn trước đó, còn tờ nhóm bị bỏ lại trong ví.

Hạ nhận ra bà Nguyệt đã dự đoán có người tìm vé. Bà cố tình đặt tờ nhóm vào ví, để nếu bị lấy, người lấy sẽ mang theo thứ không thuộc về họ.

Bà không để lại phép màu. Bà để lại một cái bẫy được tạo bằng sự cẩn thận.

Người thứ tám là ông Phúc. Ông đến phòng làm việc cùng một chiếc hộp đựng cơm cũ, bên trong có cuống vé và một lá thư bà Nguyệt viết trước ngày quay số.

“Tôi từng nói mình chỉ đưa bà ấy giữ vé,” Phúc nói. “Thực ra tôi là người góp thứ tám. Tôi không muốn đứng tên vì đang bị chủ xe kiện.”

Hạ đặt cuống vé cạnh danh sách nhóm. Dãy số trùng sáu số đầu, nhưng số cuối là 7. Phúc nói bà Nguyệt đã mời ông góp thay cho Hậu trong một kỳ, rồi trả lại tiền khi Hậu quay về. Vì vậy trong sổ chỉ có bảy người, nhưng trong tài khoản có tám khoản chuyển.

Nhi hỏi vì sao ông giấu chuyện này.

Phúc nhìn Mai. “Tôi sợ phần của bà Nguyệt bị coi là của gia đình. Nếu tôi khai, con gái bà ấy sẽ mất phần. Tôi nghĩ im lặng là bảo vệ.”

Hạ nghe câu đó và nhớ Vinh cũng từng nói mình muốn bảo vệ. Người ta thường dùng chữ ấy như chiếc áo khoác để che việc họ cầm tay người khác quá chặt.

Lá thư của bà Nguyệt ghi rõ: “Phúc đã góp một kỳ. Nếu vé trúng, chia lại tiền góp trước, rồi phần còn lại để quỹ mái nhà. Không ai được nhận thay cho tôi.”

Mai đọc thư rất lâu. Cô bật khóc không phải vì mất tiền, mà vì nhận ra mẹ đã tính đến cả những người không có tên trong sổ. Cô xin hội đồng cho bổ sung Phúc vào danh sách người có quyền yêu cầu hoàn tiền, nhưng không cho ông hưởng ngang một phần của bảy thành viên chính.

Bên ngoài, tin tức về giải thưởng lan khắp tỉnh. Người lạ kéo đến ki-ốt, có người gửi lời chúc, có người đề nghị mua lại phần thắng, có người tự nhận từng mua vé cùng bà Nguyệt. Hạ phải đóng cửa hai ngày để tránh hỗn loạn.

Duy lập một bảng công khai, chỉ ghi mã giao dịch và số tiền góp, không ghi địa chỉ hay số điện thoại. Cậu nói mọi người cần thấy tiền đi theo bằng chứng, không đi theo tiếng la lớn nhất. Hạ nhìn em, lần đầu thấy cậu dùng sự bốc đồng để làm việc có ích.

Vụ nhà bị kê biên được tòa tạm hoãn vì ngân hàng nhận khoản bảo lãnh từ quỹ thiện nguyện của chợ. Hạ biết số tiền đó đến từ những người từng mua vé ở ki-ốt, mỗi người vài chục nghìn. Không ai đòi lại.

Vinh bị hỏi về khoản hỗ trợ anh ta từng đưa cho Hạ. Anh nói đó là thiện chí. Nhi đưa ra bản ghi âm ở cầu cũ, trong đó Vinh đe dọa Duy. Anh ta quay sang đổ cho Mẫn, Mẫn đổ cho Tấn, Tấn nói mình chỉ làm theo người kỹ thuật viên.

Khi mọi người đẩy trách nhiệm cho nhau, Lan đứng dậy. Cô đặt lên bàn một tờ giấy có dấu của công ty vỏ bọc. “Cả bốn người đều nhận tiền từ cùng một tài khoản. Người chuyển tiền là bà Tuyết.”

Tuyết tái mặt. Cô thú nhận đã nhận tiền để tìm danh sách quỹ, nhưng không biết Vinh dùng nó cho việc gì. Cô đưa mật khẩu kho dữ liệu của đại lý, đổi lại lời hứa được bảo vệ khỏi chủ nợ.

Trong kho dữ liệu, điều tra viên thấy hàng trăm hồ sơ khách hàng bị đánh dấu bằng chữ “M”. Đó là những người từng trúng nhỏ hoặc có khoản nợ lớn. Đại lý Vinh đã bán danh sách ấy cho các công ty cho vay.

Tờ vé ba mươi tỷ chỉ là trường hợp đầu tiên đủ lớn để mọi dấu vết hiện ra cùng lúc.

Hạ bước ra khỏi phòng thẩm vấn lúc gần nửa đêm. Trời tạnh, mái tôn không còn tiếng mưa. Mai đứng chờ ở bậc thềm, cầm quyết định tạm thời của tòa.

“Chị Hạ,” Mai nói, “nếu cuối cùng tôi được nhận phần của mẹ, tôi muốn lập quỹ ngay. Nhưng tôi sợ mình lại dùng tiền sai.”

Hạ đáp: “Thì đừng để một người quyết định. Hãy để hồ sơ, người góp và người được giúp cùng lên tiếng.”

Mai gật đầu. Phía sau họ, máy in trong phòng thư ký bất ngờ chạy. Một trang giấy mới trượt ra, ghi tên người thụ hưởng thứ chín: Duy.

Hạ cầm tờ giấy, thấy chữ ký của mình ở cuối, dù cô chưa từng ký.

Đã sao chép liên kết chương