Bảy Năm, Một Lần Buông Tay
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4

Ôn Chiếu Tuyết cúi đầu khẽ ngửi mùi hương còn vương trên áo. Sau đó ngước lên nhìn tôi. Trong ánh mắt đầy vẻ khiêu khích. Bùi Nghiễn Từ không nhìn thấy. Hoặc có nhìn thấy... Anh ta cũng chẳng hề bận tâm. Người dẫn chương trình lúng túng nhắc mọi người rằng buổi lễ vẫn chưa kết thúc. Bùi Nghiễn Từ quay trở lại sân khấu. Đứng dưới ánh đèn, giọng anh ta nhanh chóng trở về bình tĩnh.
"Chỉ là một sự cố nhỏ vừa rồi, khiến mọi người chê cười rồi."
Tiếng cười lác đác vang lên. Sau khi nói xong về kế hoạch phát triển của công ty, anh ta lại nâng ly cảm ơn những người đã luôn đồng hành.
"Đặc biệt là... gia đình của tôi."
Màn hình lớn lập tức chuyển sang loạt ảnh mới. Tống Lan Anh. Bùi Kiến An. Ôn Chiếu Tuyết. Không có tôi. Tấm ảnh năm ấy tôi ngủ trên chiếc giường gấp trong công ty để cùng anh ta khởi nghiệp... Đã bị thay bằng bức ảnh Ôn Chiếu Tuyết đứng trước cổng công ty. Tôi nhìn chằm chằm màn hình. Chỉ cần một cú nhấn xóa. Là như chưa từng tồn tại. Điện thoại trong túi xách chợt rung lên. Là một tin nhắn từ số lạ.
"Cô Sở, số cổ phần cũ mà cha cô từng nắm giữ năm đó vẫn còn hiệu lực. Nếu cô đồng ý, sáng mai chín giờ chúng ta có thể gặp mặt trao đổi."
Người gửi ký tên: Tôi siết chặt những mảnh ngọc vỡ trong lòng bàn tay. Máu theo kẽ ngón tay nhỏ xuống tấm thảm. Từ trên sân khấu, Bùi Nghiễn Từ nhìn về phía tôi từ xa. Trong ánh mắt là sự cảnh cáo. Ôn Chiếu Tuyết đứng bên cạnh anh ta. Khoác chiếc áo vest của anh ta. Mỉm cười ngoan ngoãn trước ống kính. Người dẫn chương trình nâng micro lên.
"Tổng giám đốc Bùi, hôm nay là một ngày quan trọng như vậy, anh có muốn nói vài lời với người quan trọng nhất của mình không?"
Bùi Nghiễn Từ nghiêng đầu. Ánh mắt chậm rãi nhìn sang Ôn Chiếu Tuyết. Ánh đèn sân khấu cũng đồng thời tập trung lên hai người họ. Lặng lẽ cúi đầu. Dùng khăn giấy gói lại mảnh ngọc cuối cùng trong lòng bàn tay. Giữa những tràng pháo tay vang dội, tôi xoay người rời khỏi sảnh tiệc. Phía sau lưng, giọng của Bùi Nghiễn Từ vọng ra từ dàn loa.
"Chiếu Tuyết, chào mừng em trở về nhà."
Trở về nhà. Tôi bất giác bật cười. Nơi tôi dốc lòng gìn giữ suốt bảy năm chỉ là chốn dừng chân để người khác quay về. Bên ngoài khách sạn, trời đang mưa. Tạ Hành Xuyên đuổi theo, đưa cho tôi một chiếc ô.
"Vết thương trên tay cô cần được xử lý."
Tôi cúi nhìn lòng bàn tay. Máu hòa lẫn nước mưa. Những mảnh ngọc trắng bị nhuộm thành màu đỏ.
"Không cần đâu."
Anh ấy vẫn nhét chiếc ô vào tay tôi.
"Chịu đau không có nghĩa là mạnh mẽ."
Câu nói ấy khiến tôi khựng lại vài giây. Ngày trước, Bùi Nghiễn Từ cũng thường nói với tôi:
"Vãn Đường, em là người hiểu chuyện nhất. Đừng chấp nhặt với họ."
Tôi mở chiếc ô. Trong phòng cấp cứu. Bác sĩ cẩn thận gắp từng mảnh ngọc còn sót lại trong lòng bàn tay tôi. Đến khi gắp ra mảnh cuối cùng... Tôi đau đến mức bả vai khẽ run lên. Điện thoại đã sáng màn hình mười bảy lần. Bùi Nghiễn Từ. Tống Lan Anh. Ôn Chiếu Tuyết. Không một cuộc gọi nào tôi bắt máy. Đến cuộc gọi cuối cùng, bác sĩ vừa băng bó xong. Tạ Hành Xuyên nhìn màn hình điện thoại.
"Cô có muốn nghe không?"
Tôi bật loa ngoài. Giọng Bùi Nghiễn Từ lạnh đến thấu xương.
"Sở Vãn Đường, em đang ở đâu?"
Tôi im lặng. Anh ta cố nén cơn giận.
"Mọi người đều đang tìm em. Em có biết hôm nay là dịp gì không?"
Ở đầu dây bên kia, Ôn Chiếu Tuyết nhỏ giọng khuyên nhủ:
"Anh Nghiễn Từ, đừng mắng chị Vãn Đường nữa. Đều là lỗi của em."
Giọng Bùi Nghiễn Từ dịu xuống đôi chút.
"Cô ấy chỉ được chiều hư thôi."
Động tác băng bó của bác sĩ chợt khựng lại. Tôi nhìn lớp băng trắng trên tay mình.
"Còn chuyện gì nữa không?"
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.
"Đó là thái độ gì vậy?"
Ngay sau đó, Tống Lan Anh giật lấy điện thoại.
"Mau quay về xin lỗi Chiếu Tuyết. Con bé bị cô dọa đến tụt đường huyết, giờ vẫn đang nằm nghỉ trong phòng nghỉ."
Tôi bình tĩnh hỏi lại:
"Cô ta bị tụt đường huyết thì liên quan gì đến tôi?"
Tống Lan Anh lập tức thét lên:
"Nếu không phải cô làm loạn, Chiếu Tuyết sẽ thành ra thế này sao?"
Bùi Nghiễn Từ cầm điện thoại lại.
"Vãn Đường, quay về đi."
"Chuyện này dừng ở đây."
Lại là câu nói ấy. Dừng ở đây. Tôi nhìn màn mưa ngoài cửa sổ. Những hạt mưa liên tục đập lên mặt kính, vừa dồn dập vừa lạnh buốt.