Bị Chồng Tát Vì Món Canh Mặn, Tôi Khiến Cả Nhà Chồng Trả Giá
5 phút đọc

Chương 22

Chương 22

"Cô còn định đổ hết mọi chuyện lên đầu tôi sao?"
Cô ta quay phắt về phía ống kính. Giọng nói the thé, run lên vì kích động.
"Trước khi cưới..."
"Chính anh đã nói với tôi."
"Anh bảo nhà Khương Hòa có tiền, lại ngây thơ."
"Anh bảo phải để cô ấy bán nhà lấy tiền đóng tiền đặt cọc trước."
"Rồi từng bước ép cô ấy ký giấy bảo lãnh."
"Anh còn nói..."
"Nếu cô ấy ngoan ngoãn thì giữ lại làm osin miễn phí."
"Còn nếu không nghe lời..."
"Thì để cô ấy gánh nợ rồi cút đi."
Cả người Hàn Tranh cứng đờ trên xe lăn. Lượng người xem buổi phát trực tiếp tăng vọt. Cảnh sát lập tức yêu cầu phóng viên dừng ghi hình những nội dung liên quan đến quá trình điều tra. Lời Lâm Vãn đã nói ra rồi. Hàn Tranh tức đến phát điên. Anh ta bất ngờ chống người đứng bật dậy khỏi xe lăn. Giơ tay định cướp lấy điện thoại của Lâm Vãn. Cánh tay phải vẫn đang được treo cố định. Anh ta chỉ kịp chụp hụt bằng tay trái. Cả người chúi mạnh về phía trước. Nhân viên y tế vội vàng giữ lại. Thế nhưng anh ta vẫn đỏ ngầu hai mắt, gào lên.
"Là các người ép tôi!"
"Khương Hòa không chịu đưa tiền cho tôi..."
"Tôi còn biết làm thế nào nữa?"
"Căn nhà đó không thể mất!"
"Khoản vay đó cũng không được hỏng!"
Cả hành lang... Lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối. Tôi nhìn anh ta.
"Hàn Tranh."
"Cuối cùng..."
"Anh cũng chịu nói thật rồi."
Một cảnh sát bước lên phía trước.
"Hàn Tranh."
"Hai người bị nghi ngờ có hành vi làm giả tài liệu, cố ý vu khống người khác và thông đồng để lừa đảo khoản vay."
"Mời hai người theo chúng tôi về để tiếp tục phối hợp điều tra."
Sắc mặt Hàn Tranh từng chút một trắng bệch. Nhưng ngay trước khi bị đưa đi. Anh ta bỗng ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi.
"Khương Hòa."
"Dù tôi có thua..."
"Thì cô cũng đừng mong được yên."
"Bản tuyên bố từ bỏ tài sản trước hôn nhân..."
"Đã được đưa vào hồ sơ lưu trữ rồi."
Tôi vừa định lên tiếng. Điện thoại của luật sư Thẩm đột nhiên reo vang. Anh nghe máy chưa đến hai giây. Sắc mặt lập tức trầm xuống.
"Cô Khương."
"Trung tâm lưu trữ hồ sơ vừa phản hồi."
"Bản gốc bằng giấy của bản tuyên bố đó..."
"Đã bị người khác lấy đi trước rồi."
Câu nói ấy... Như tấm màn đen cuối cùng phủ xuống tất cả. Bản gốc bằng giấy... Đã bị lấy mất. Điều đó đồng nghĩa... Phía sau nhà họ Hàn. Vẫn còn người đang tìm cách giấu đi chứng cứ giả mạo quan trọng nhất. Tôi không hề hoảng hốt. Chỉ bình tĩnh hỏi luật sư Thẩm.
"Là ai lấy?"
Anh nhìn vào biên bản phản hồi trên điện thoại.
"Hệ thống ghi nhận..."
"Người nhận hồ sơ là theo giấy ủy quyền của chính Hàn Tranh."
"Thời gian nhận..."
"Lúc chín giờ ba mươi mốt tối."
Tôi quay sang nhìn Hàn Tranh. Anh ta đã bị tôi khống chế ngay tại nhà. Sau đó được nhân viên y tế đưa đến bệnh viện. Không thể nào có mặt ở trung tâm lưu trữ. Ngay cả trên gương mặt Hàn Tranh... Cũng thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác. Đến lúc này. Ngay cả anh ta cũng không biết... Ai đang âm thầm thu dọn tàn cuộc giúp mình. Cảnh sát lập tức liên hệ với trung tâm lưu trữ. Mười phút sau. Ảnh trích xuất từ camera giám sát được gửi đến. Người lấy hồ sơ... Không phải Hàn Tranh. Mà là Hàn Đức Hải. Ông ta đeo khẩu trang. Mang theo bản photo căn cước công dân của Hàn Tranh. Cùng một tờ giấy ủy quyền. Vẫn là chữ ký mang tên Hàn Tranh. Mà nét chữ ấy... Lại giống đến mức gần như trùng khớp với những tờ giấy luyện chữ được tìm thấy trong xe của ông ta. Sau khi xem xong ảnh. Bố tôi chỉ lạnh lùng buông một câu.
"Cả cái nhà này..."
"Thối nát từ tận gốc."
Hai giờ sáng. Tại đồn cảnh sát. Hàn Đức Hải cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa. Ông ta nói mình chỉ làm theo yêu cầu của con trai. Lại đổ lỗi rằng Mã Phượng Cầm ép mình. Đoạn ghi âm của Hàn Hiểu Đồng. Chiếc máy in trong xe. Hồ sơ tại công ty tài chính. Và hình ảnh camera ở trung tâm lưu trữ. Được đặt ngay trước mặt. Ông ta hoàn toàn câm lặng. Bản gốc của tờ tuyên bố từ bỏ tài sản trước hôn nhân... Được ông ta giấu dưới lốp dự phòng trong cốp xe. Khi cảnh sát lấy ra. Góc giấy vẫn còn dính bụi. Chữ ký mang tên tôi... Nhưng dấu vân tay... Lại là thật. Đến lúc này. Trò chơi nhỏ trong đám cưới hôm ấy... Cuối cùng cũng có lời giải. Mã Phượng Cầm cũng thừa nhận mọi chuyện. Bà ta khai. Đó là chủ ý của Hàn Đức Hải. Bà ta còn nói. Ngay trước khi cưới. Hàn Tranh đã liên tục than phiền áp lực mua nhà quá lớn. Không muốn sau này nếu ly hôn... Phải chia căn nhà cho tôi. Bà ta chỉ nghĩ đơn giản rằng. Một khi con dâu đã bước chân vào nhà họ Hàn. Tiền cũng phải là của nhà họ Hàn. Mà người... Cũng phải thuộc về nhà họ Hàn. Nghe xong toàn bộ lời khai. Tôi không hề khóc. Chỉ thấy... Thật nực cười. Trong mắt bọn họ. Một người phụ nữ nghiêm túc bước vào hôn nhân. Không phải là gửi gắm cả cuộc đời. Mà chỉ là... Một món hàng mới nhập về. Từng thứ một... Đều phải được họ kiểm kê thật kỹ. Trước khi trời sáng. Quy trình giải ngân khoản vay chính thức bị đóng băng. Đơn phản đối việc đăng ký thế chấp tạm thời được tiếp nhận. Bản tuyên bố giả mạo bị niêm phong. Chuyển đi giám định. Tài khoản truyền thông xóa toàn bộ nội dung sai sự thật. Công khai xin lỗi. Đồng thời phối hợp điều tra nguồn cung cấp thông tin. Trong điện thoại của Lâm Vãn. Cảnh sát còn phát hiện nhiều giao dịch chuyển khoản giữa cô ta và Hàn Tranh từ trước khi kết hôn. Có vài khoản tiền... Trùng khớp hoàn toàn với những lần Hàn Tranh nói phải xoay vốn kinh doanh. Đến lúc ấy tôi mới biết. Những đêm anh ta nói phải tăng ca... Phần lớn đều ở bên cạnh Lâm Vãn. Mười giờ sáng. Tôi quay lại căn nhà của nhà họ Hàn. Không phải để cứu vãn cuộc hôn nhân. Mà để mang đi... Những thứ vốn thuộc về tôi. Những tấm huy chương. Những cuốn giấy chứng nhận. Bộ đồng phục cũ của đội tuyển. Căn cước công dân của tôi.