Chồng Tôi Đòi AA, Tôi Tính Luôn Cả Ly Hôn
5 phút đọc

Chương 1

Chương 1

Chồng tôi vừa tăng lương lên 50.000 tệtháng, việc đầu tiên sau khi về nhà là đề nghị áp dụng chế độ AA. Anh ta nói đó là độc lập tài chính, là tôn trọng lẫn nhau. Tôi mỉm cười, đồng ý. Anh ta hài lòng vô cùng, cảm thấy mình đã cưới được một người vợ hiểu chuyện. Hai tuần sau, anh ta đón cả bố mẹ và em gái lên Hàng Châu sống cùng. Hành lý lớn nhỏ chất kín phòng khách. Bảy giờ tối, anh ta đứng ở cửa bếp gọi lớn:
“Niệm Sơ, sao còn chưa nấu cơm? Mẹ anh muốn ăn sườn kho, Vũ Vy muốn uống canh, nhanh lên.”
Tôi ngồi trên ghế sofa, không hề nhúc nhích.
“Nấu cơm được thôi. Tiền công 60 tệgiờ, bữa ăn cho bốn người cộng thêm chi phí đi chợ, hôm nay khoảng 320 tệ. Trả tiền mặt hay chuyển khoản?”
Sắc mặt anh ta lập tức xanh mét.
“Niệm Sơ, anh muốn bàn với em một chuyện.”
Trần Khải Chu đặt cặp công tác lên tủ giày, giọng điệu chẳng khác nào đang họp dự án. Tôi gập laptop lại.
“Từ tháng sau, cơ cấu lương của anh sẽ thay đổi. Lương cơ bản cộng thưởng hiệu suất và hoa hồng dự án, thu nhập sau thuế trung bình mỗi tháng có thể đạt 50.000 tệ.”
Anh ta nhìn tôi, chờ phản ứng.
“Chúc mừng anh.”
“Không chỉ có thế.”
Anh ta kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, gõ ngón tay lên mặt bàn hai cái.
“Anh nghĩ chúng ta nên thực hiện chế độ AA.”
“Đúng. Độc lập tài chính, ai quản tiền người nấy. Giảm mâu thuẫn, khiến mối quan hệ trở nên thuần túy hơn. Bây giờ rất nhiều cặp vợ chồng đều như vậy.”
Tôi nhìn anh ta. Ba mươi ba tuổi, mỗi khi nói chuyện đều có thói quen hơi ngẩng cằm lên, giống như đang đọc một bản kế hoạch đã chuẩn bị từ trước.
“Việc nhà thì sao?”
“Vẫn như cũ. Em nấu cơm, anh rửa bát, cuối tuần cùng dọn dẹp. Chỉ có tiền bạc là tách riêng.”
“Tiền trả góp nhà?”
“Chia theo tỷ lệ thu nhập. Em kiếm 15.000 tệtháng, anh kiếm 50.000 tệ. Em trả một phần tư, anh trả ba phần tư. Công bằng và hợp lý.”
“Nếu gia đình em cần tiền gấp thì sao?”
Anh ta khựng lại một chút.
“Đó là trách nhiệm của gia đình em. Cũng giống như nhà anh có việc thì anh tự xử lý. Ranh giới rõ ràng chẳng phải tốt hơn sao?”
Tôi nhìn anh ta chăm chú. Đột nhiên cảm thấy mỗi chữ phát ra từ miệng anh ta đều đang vẽ nên những đường ranh giới. Một đường rồi lại một đường. Ngăn cách giữa tôi và anh ta.
“Thật sao?”
Anh ta hơi bất ngờ.
“Anh đã suy nghĩ kỹ rồi mà. Cứ làm theo lời anh nói.”
Trần Khải Chu dựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm.
“Anh biết em là người hiểu lý lẽ. Để hôm nào anh làm một bảng thống kê, liệt kê rõ toàn bộ chi tiêu chung, vừa công bằng vừa minh bạch.”
Tối hôm đó, tôi nằm quay lưng về phía anh ta. Chưa đầy ba phút, anh ta đã ngủ. Tôi nhìn ánh sáng lọt qua khe rèm cửa, không ngừng nghĩ về hai chữ “công bằng” mà anh ta nói. Bốn năm hôn nhân. Cuối cùng lại cần một bảng tính để định nghĩa thế nào là công bằng. Tối hôm sau, Trần Khải Chu quả nhiên gửi tài liệu cho tôi qua WeChat. Chi tiết hơn tôi tưởng rất nhiều. Tiền trả góp nhà, phí quản lý, tiền điện nước gas, internet, tiền thực phẩm, đồ dùng sinh hoạt, phí quản lý chỗ đỗ xe. Dòng cuối cùng còn ghi:
“Quỹ dự phòng khẩn cấp gia đình: mỗi người gửi 500 tệtháng.”
“Những đồ tiêu hao như nước giặt, khăn giấy sẽ luân phiên mua theo tháng.”
Anh ta vừa ăn cơm vừa nói:
“Mùng 5 hàng tháng anh sẽ gửi bảng kê cho em, trước ngày 10 em chuyển tiền.”
Đôi đũa trong tay tôi khựng lại.
“Khăn giấy cũng tính à?”
“Đã AA thì phải triệt để, không thì rất dễ phát sinh bất đồng.”
Anh ta hơi ngẩng cằm.
“À đúng rồi, tuýp kem đánh răng anh mua tuần trước em cũng dùng. Nửa tuýp tính em một phần ba, chuyển cho anh 9 tệ.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Được. Còn gì nữa không?”
“Tạm thời vậy đã. Cứ thực hiện một tháng trước, nếu còn thiếu khoản nào thì bổ sung sau.”
Ăn xong, anh ta đẩy bát vào giữa bàn rồi đi ra sofa ngồi xem điện thoại. Bát, đũa, đĩa xếp thành một hàng trên bàn, vẫn còn loáng dầu mỡ.
“Anh rửa bát đi.”
“Ừm, đợi một lát.”
Hai mươi phút trôi qua. Đống bát vẫn nằm nguyên ở đó. Tôi không động tay. Thêm mười phút nữa, anh ta thở dài đứng dậy, lẩm bẩm:
“Có gì mà phải vội.”
Rồi bê bát vào bếp. Tiếng nước chảy chưa tới hai phút đã tắt. Tôi đi qua nhìn thử. Dưới đáy bát vẫn còn nguyên một lớp dầu. Tôi không nói gì. Tối hôm đó, tôi đọc đi đọc lại bảng tính mà anh ta lập từ đầu đến cuối. Sau đó mở một tài liệu mới. Ghi chép những thứ khác. Bốn năm qua, mỗi ngày nấu bữa tối mất một tiếng rưỡi. Cuối tuần nấu hai bữa, tổng cộng ba tiếng. Mỗi tuần đi chợ hai lần, mỗi lần bốn mươi phút. Mỗi tháng sắp xếp quần áo theo mùa, đặt lịch giúp việc, thanh toán đủ loại hóa đơn. Giặt áo sơ mi cho anh ta. Là phẳng quần tây cho anh ta. Dọn sạch bồn rửa mặt sau mỗi lần anh ta cạo râu. Đặt lịch khám sức khỏe cho anh ta. Nhắc sinh nhật bố mẹ anh ta. Mua quà ngày lễ rồi gửi về quê giúp anh ta. Tất cả những việc ấy. Chưa từng được tính vào bất kỳ bảng thống kê nào. Nếu anh ta muốn tính toán. Vậy thì tính cho thật rõ ràng.