Chương 8
Chương 8
Chính tay anh ta lập ra. Chính tay anh ta gửi cho tôi. Từng điều khoản bên trong. Đều là chứng cứ. Tôi gập máy tính lại. Nằm xuống giường. Trần nhà trắng tinh. Sạch sẽ và yên tĩnh. Không còn tiếng bình luận bóng đá. Không còn tiếng lải nhải của bà Lưu Quế Phương. Cũng không còn tiếng video ngắn bật loa ngoài của Trần Vũ Vy. Mọi thứ đều im lặng. Tôi nhắm mắt lại. Và có được giấc ngủ yên ổn nhất trong suốt bốn năm qua. Sáng hôm sau. Luật sư Triệu Tụng Nhã gọi điện cho tôi. Giọng cô ấy dứt khoát. Không hề vòng vo khách sáo.
“Cô Lâm, Thẩm Nhược Đồng đã nói sơ bộ tình hình với tôi rồi. Nếu thuận tiện, hai giờ chiều nay cô tới văn phòng nhé. Mang theo toàn bộ giấy tờ chứng minh tài sản mà cô có thể tìm được.”
“À, nói ngắn gọn một câu thôi.”
“Về căn nhà đó, cô không cần quá lo lắng.”
“Tiền đặt cọc mua nhà có chứng từ chuyển khoản thể hiện tỷ lệ đóng góp. Sau hôn nhân, dù hai bên trả góp với tỷ lệ khác nhau thì phần giá trị tăng thêm của căn nhà cô vẫn có quyền được chia.”
“Anh ta không chiếm được bao nhiêu lợi thế đâu.”
Tôi cúp máy. Khẽ thở phào một hơi dài. Hai giờ chiều. Văn phòng luật của Triệu Tụng Nhã nằm trên tầng hai mươi ba của một tòa nhà văn phòng. Cô ấy ngoài bốn mươi tuổi. Đeo kính gọng vàng. Nói chuyện không thừa một chữ. Tôi trải toàn bộ tài liệu lên bàn. Cô ấy xem từng phần một. Thỉnh thoảng mới hỏi vài câu.
“Tiền đặt cọc mua nhà, bố mẹ cô góp 550.000 tệ. Phía bên kia góp bao nhiêu?”
“100.000 tệ.”
“Tổng số tiền trả góp sau hôn nhân đến nay là bao nhiêu?”
“Khoảng 680.000 tệ. Trong đó tôi chịu một phần tư. Có đầy đủ lịch sử chuyển khoản.”
“Tiền sửa nhà?”
“120.000 tệ. Tất cả đều thanh toán bằng thẻ tín dụng của tôi. Hiện đã trả hết.”
“Tình hình thu nhập và tài sản hiện tại của đối phương cô nắm được bao nhiêu?”
“Lương tháng khoảng 50.000 tệ. Tiền tiết kiệm thì tôi không chắc. Nhưng anh ta tiêu tiền khá mạnh tay.”
Triệu Tụng Nhã lật tới bảng ghi chép thời gian làm việc nhà của tôi. Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Cái này làm rất tốt.”
“Mặc dù pháp luật chưa có tiêu chuẩn định giá cụ thể cho lao động nội trợ, nhưng trong quá trình hòa giải và xét xử, cô hoàn toàn có thể yêu cầu bồi thường cho phần công việc gia đình mà mình đã gánh vác trong thời gian dài.”
“Theo Điều 1088 Bộ luật Dân sự, trường hợp của cô hoàn toàn phù hợp.”
“Anh ta sẽ đồng ý hòa giải sao?”
Triệu Tụng Nhã sắp xếp lại tài liệu. Đẩy nhẹ gọng kính.
“Có đồng ý hay không không quan trọng.”
“Sự thật và chứng cứ đều nằm trong tay cô.”
“Có những người đàn ông tưởng rằng chỉ cần nắm trong tay bảng lương là đã nắm cả thế giới.”
“Nhưng họ quên mất một điều.”
“Trên bảng lương chỉ có tên của riêng họ.”
“Còn trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà thì không phải.”
Bước ra khỏi văn phòng luật. Ánh nắng bên ngoài rất đẹp. Tôi đứng trước tòa nhà. Nhìn dòng người qua lại trên phố. Điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Trần Khải Chu.
“Niệm Sơ, rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Về nói chuyện được không?”
“Anh đã bảo bố mẹ anh chuyển tới khách sạn rồi.”
Tôi gõ ba chữ. Rồi gửi đi.
“Hỏi luật sư.”
Tôi mở một khung trò chuyện khác. Nhắn cho người phụ trách phía thương hiệu:
“Tôi đã xem hợp đồng rồi, không có vấn đề gì. Có thể sắp xếp lịch ký bất cứ lúc nào.”
Đối phương nhanh chóng trả lời:
“Chiều thứ Tư được không?”
“Lúc đó tổng giám đốc Cố cũng muốn gặp cô.”
“Ông ấy nói phong cách của cô khiến ông ấy nhớ tới một sinh viên rất xuất sắc cách đây năm năm.”
Tôi nhìn dòng chữ đó. Khựng lại hai giây. Năm năm trước. Đó là lúc tôi vừa tốt nghiệp. Nếu tôi nhớ không nhầm. Ông ấy chính là người sáng lập studio thiết kế thương hiệu lớn nhất thành phố. Ông từng đến trường làm diễn giả. Cũng từng xem triển lãm tốt nghiệp của tôi. Chính ông là người chủ động tìm tới. Mời tôi gia nhập đội ngũ của ông. Nhưng lúc ấy. Tôi đã đồng ý kết hôn với Trần Khải Chu. Trần Khải Chu nói với tôi rằng: Ngành thiết kế quá bấp bênh. Chi bằng trước mắt làm nghề tự do cho ổn định. Tiện thể chăm sóc gia đình. Tôi đã nghe lời anh ta. Từ bỏ cơ hội ấy. Tự nhốt mình trong căn hộ tám mươi tám mét vuông. Suốt bốn năm. Tôi cất điện thoại đi. Đứng bên đường thêm một lúc. Gió thổi qua. Mát lạnh và dễ chịu. Những thứ đáng lẽ thuộc về tôi. Tôi sẽ lấy lại từng thứ một.