Chương 10
Chương 10
Tôi bình tĩnh nói:
“Mẹ, con không điên.”
“Đừng gọi tôi là mẹ!”
Bà ta quát lớn.
“Nhà họ Thẩm chúng tôi không có loại con dâu như cô!”
“Cô tự mình không sinh được con, A Quyết có con bên ngoài thì sao hả?”
“Đàn ông ở vị trí như nó, bên ngoài có chút chuyện là bình thường! Cô nhắm một mắt mở một mắt không được à?”
Ngón tay tôi siết chặt lấy điện thoại. Phương Như Ý cúi đầu viết hai chữ lên giấy: Tôi lập tức bật ghi âm. Mẹ chồng vẫn đang mắng chửi.
“Bây giờ cô làm loạn thế này thì có ích gì? A Quyết chịu cho cô 3.000.000 tệ với một căn nhà đã là nể tình vợ chồng rồi! Đừng có tham lam không biết điều!”
“Chuyện Chu Kiều mang thai… mẹ biết từ lâu rồi đúng không?”
Đầu dây bên kia khựng lại. Sau đó bà ta hừ lạnh.
“Biết thì sao?”
“Trong bụng nó là cháu trai nhà họ Thẩm chúng tôi!”
Tôi nhắm mắt lại. Thì ra là vậy. Chị Lý nói Thẩm Quyết không phải một mình. Người bà ta sợ… Còn có cả nhà họ Thẩm. Mẹ chồng tiếp tục:
“Tôi cảnh cáo cô, lập tức xóa hết mấy thứ linh tinh đó đi rồi ngoan ngoãn ký đơn ly hôn.”
“Nếu không chúng tôi sẽ tung chuyện sau lần sảy thai tinh thần cô không ổn định ra ngoài. Đến lúc đó đừng trách chúng tôi tuyệt tình!”
Tôi mở mắt. Chút nhiệt độ cuối cùng trong lòng cũng biến mất sạch.
“Mẹ nói xong chưa?”
Bà ta sững lại.
“Cô có ý gì?”
“Nếu chưa nói xong thì cứ tiếp tục.”
Tôi bình thản đáp.
“Con đang ghi âm.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt. Vài giây sau, giọng bà ta hạ thấp xuống.
“Ôn Đường, cô là con dâu mà dám tính kế mẹ chồng à?”
Tôi cười nhạt.
“Con chỉ đang học theo Thẩm Quyết thôi.”
“Giữ lại bằng chứng.”
Tôi cúp máy. Trong văn phòng yên lặng vài giây. Tần Trăn chửi khẽ một câu:
“Đúng là không phải người một nhà thì không vào chung một cửa.”
Nhưng Phương Như Ý vẫn rất bình tĩnh.
“Đoạn ghi âm này rất có giá trị.”
“Bà ta thừa nhận Chu Kiều mang thai, cũng thừa nhận nhà họ Thẩm biết rõ chuyện này, còn nhắc tới việc dùng vấn đề tinh thần để uy hiếp cô.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính. Dòng xe dưới lầu vẫn nối nhau không dứt, mỗi chiếc xe đều đang lao về một nơi nào đó. Chỉ có tôi suốt bốn năm qua… Bị mắc kẹt tại chỗ. Phương Như Ý cất toàn bộ tài liệu vào túi hồ sơ.
“Cô Ôn, từ bây giờ đừng gặp riêng Thẩm Quyết.”
“Cũng đừng gặp riêng Chu Kiều.”
“Lại càng không được nhận bất kỳ cuộc thương lượng riêng nào từ nhà họ Thẩm.”
Tôi gật đầu. Chị ấy nhìn tôi.
“Cô phải chuẩn bị tâm lý.”
“Tâm lý gì?”
“Họ sẽ phản công rất nhanh.”
Tôi còn chưa kịp hỏi sẽ phản công kiểu gì, điện thoại đã rung lên. Là thông báo đẩy từ một ứng dụng tin tức. Tiêu đề cực kỳ chói mắt.
“Tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị ly hôn, nguồn tin cho biết vợ ông ta nhiều năm bất ổn tinh thần, từng nhiều lần mất kiểm soát và làm bị thương người khác.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy… Đột nhiên bật cười. Tần Trăn giật lấy điện thoại tôi, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Ra tay nhanh thật.”
Phương Như Ý nhận lấy điện thoại, nhìn lướt qua.
“Nhanh hơn tôi nghĩ.”
“Bây giờ phải làm sao?”
Phương Như Ý ngẩng đầu lên, ánh mắt cuối cùng cũng lạnh hẳn.
“Nếu bọn họ muốn đẩy cô ra trước công chúng…”
“Vậy thì chúng ta sẽ để công chúng nhìn cho rõ…”
“Rốt cuộc ai mới là người nên bị xét xử.”
Tin tức lan cực nhanh. Chưa tới hai tiếng, từ khóa liên quan đã leo lên hot search địa phương. Trong phần bình luận, có người nói vợ hào môn đúng là không đơn giản. Có người nói phụ nữ ly hôn chỉ muốn chia thêm tài sản. Có người nói chồng ngoại tình tuy sai thật, nhưng “tinh thần không ổn định” cũng rất đáng sợ. Thậm chí còn có người đào lại ảnh studio trước đây của tôi, nói tôi sau khi kết hôn không làm việc, không sinh con, chỉ biết tiêu tiền chồng, giờ trở mặt liền muốn chia gia sản. Tôi đọc từng bình luận một. Đọc đến cuối… Lại chẳng còn quá tức giận. Chỉ cảm thấy nực cười. Thì ra khi một người phụ nữ bị cuộc hôn nhân bào mòn đến mất cả sự nghiệp lẫn con cái… Phản ứng đầu tiên của người ngoài không phải cô ấy đã trải qua những gì. Cô ấy dựa vào đâu còn muốn lấy tiền. Phương Như Ý không để tôi lên tiếng ngay. Chị ấy nói:
“Muốn thắng dư luận không thể dùng cảm xúc.”
“Mà phải dùng nhịp điệu.”
Tối hôm đó, chị ấy sắp xếp cho tôi làm hai việc. Thứ nhất, nộp đơn kiện ly hôn cùng đơn xin bảo toàn tài sản lên tòa án. Thứ hai, liên hệ tài xế đã đưa tôi tới bệnh viện ngày tôi sảy thai năm ngoái. Tài xế họ Lương, làm cho nhà họ Thẩm sáu năm rồi. Lúc tôi gọi cho ông ấy, đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Cô Ôn… xin cô đừng làm khó tôi.”
Tôi nhẹ giọng:
“Chú Lương, cháu không làm khó chú.”
“Cháu chỉ muốn biết hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Bên kia truyền tới một tiếng thở dài rất khẽ.
“Hôm đó sau khi cô ngã, tôi đưa cô tới bệnh viện.”
“Cô chảy rất nhiều máu, còn liên tục gọi điện cho Thẩm tiên sinh nhưng cậu ấy không nghe.”
“Cháu biết.”
“Sau đó tôi cũng gọi.”
Chú Lương nói.
“Cậu ấy vẫn không nghe.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Sau đó thì sao?”
“Sau khi tới bệnh viện, tôi đi đóng phí, còn cô tự ký giấy đồng ý phẫu thuật.”
“Bác sĩ hỏi người nhà đâu, tôi chỉ có thể nói sắp tới.”
“Thật ra lúc đó tôi cũng không biết cậu ấy bao giờ mới xuất hiện.”
Cổ họng tôi như bị thứ gì chặn cứng.
“Ba giờ sáng anh ta mới tới.”
Chú Lương dừng vài giây rồi nói tiếp:
“Nhưng cậu ấy không phải từ công ty tới.”
Hô hấp tôi khựng lại.