Chương 9
Chương 9
Ánh mắt anh ta tối đến đáng sợ.
“Em đã thấy bao nhiêu?”
Tôi không trả lời. Anh ta tiện tay đóng cửa thư phòng.
“Ôn Đường, đưa đồ đây cho anh.”
Tôi hỏi ngược lại:
“Nếu tôi không đưa thì sao?”
Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi. Thẩm Quyết nhìn chằm chằm tay áo tôi.
“Em lấy cái gì?”
Tôi theo bản năng giấu tay ra phía sau. Anh ta đột ngột lao tới, siết mạnh lấy cổ tay tôi. Lực mạnh đến mức xương cổ tay đau nhói.
“Đưa cho anh.”
Tôi giằng ra:
“Buông tay!”
Nhưng anh ta càng siết mạnh hơn, đáy mắt lộ rõ vẻ hung hãn.
“Ôn Đường, anh cảnh cáo em, có vài thứ không phải thứ em được phép đụng vào.”
Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã ngủ chung giường với mình suốt bốn năm. Đột nhiên hiểu triệt để rồi. Ngoại tình không phải giới hạn cuối cùng của anh ta. Để tôi một mình trong bệnh viện lúc sảy thai cũng không phải. Dẫn tiểu tam vào nhà tôi lại càng không. Điều thật sự khiến anh ta sợ… Là những đồng tiền không thể để lộ ra ánh sáng. Tôi không giằng co nữa. Chỉ nhìn anh ta rồi chậm rãi nói:
“Thẩm Quyết… hóa ra anh sợ cái này.”
Ngón tay anh ta cứng lại. Đúng lúc ấy, điện thoại trên bàn sáng lên. Trên màn hình hiện tin nhắn của Tần Trăn:
“Đừng quên, chế độ sao lưu tự động lên cloud đã bật.”
Thẩm Quyết cũng nhìn thấy. Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch. Tôi bật cười rất khẽ.
“Muộn rồi.”
“Những thứ tôi vừa chụp… đã gửi đi hết rồi.”
Thư phòng im lặng đến đáng sợ. Thẩm Quyết nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn xé nát tôi ra. Rất lâu sau, anh ta mới buông cổ tay tôi ra.
“Ôn Đường.”
“Em có biết mình đang làm gì không?”
Tôi xoa cổ tay bị anh ta bóp đỏ.
“Tôi biết.”
“Từ bây giờ trở đi…”
“Không còn là anh ngồi xuống nói chuyện ly hôn với tôi nữa.”
“Mà là tôi bắt đầu thanh toán từng món nợ với anh.”
Văn phòng của Phương Như Ý nằm trên tầng hai mươi bảy. Bên ngoài cửa kính sát đất là một màu trời xám lạnh. Tôi đặt toàn bộ tài liệu lên bàn. Chứng từ thanh toán, bản photo hợp đồng mua nhà, ảnh chụp cuốn sổ đen, sao kê tài khoản gia đình, lịch sử khóa cửa, bản tường trình viết tay của chị Lý. Phương Như Ý xem rất chậm. Khác với vẻ sắc bén lộ liễu của Tần Trăn, chị ấy cực kỳ điềm tĩnh. Nhưng mỗi lần ngón tay chị ấy dừng lại ở đâu… Tôi đều biết chị ấy đã nhìn ra điểm quan trọng. Cuối cùng, chị ấy đẩy bản hợp đồng mua căn hộ ở Phỉ Thúy Loan ra phía trước.
“Căn nhà này thanh toán một lần hết 6.200.000 tệ, người mua là Chu Kiều, bên thanh toán là công ty tư vấn Thịnh Hòa.”
Tôi gật đầu. Phương Như Ý lại rút ra một tấm ảnh khác, là ảnh tôi chụp từ cuốn sổ đen.
“Thịnh Hòa — 80.”
Chị ấy dùng bút khoanh tròn hai chữ “Thịnh Hòa”.
“Đây không còn là một vụ ngoại tình thông thường nữa.”
Tim tôi siết lại. Phương Như Ý ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cô Ôn, chồng cô rất có thể đã thông qua công ty liên kết, hợp đồng tư vấn giả hoặc phí dịch vụ giả để chuyển tài sản trong thời kỳ hôn nhân ra ngoài, sau đó để công ty đứng tên Chu Kiều nhận lại.”
Tần Trăn ngồi bên cạnh bật cười lạnh.
“Chơi cũng ghê thật.”
Phương Như Ý bình thản đáp:
“Biết chơi không có nghĩa là không có sơ hở.”
“Đống chứng cứ này đủ chưa?”
“Đủ để mở đường.”
“Nhưng chưa đủ để kết luận.”
Phương Như Ý sắp xếp lại tài liệu.
“Chúng ta cần làm ba việc.”
“Thứ nhất, xin điều tra dòng tiền của Thẩm Quyết và các công ty liên quan.”
“Thứ hai, chứng minh mối quan hệ kiểm soát thực tế giữa công ty Thịnh Hòa và Chu Kiều.”
“Thứ ba, chứng minh những khoản tiền này phát sinh trong thời kỳ hôn nhân, lại không có sự đồng ý của cô, thuộc hành vi chuyển dịch hoặc tiêu xài ác ý tài sản chung.”
Tôi gật đầu.
“Còn thỏa thuận tiền hôn nhân?”
Phương Như Ý nhìn tôi.
“Lấy được bản gốc chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Trong két có bản photo, nhưng hôm qua tôi chưa kịp lấy.”
Sau khi Thẩm Quyết về nhà tối qua, anh ta không động tay với tôi nữa. Anh ta chỉ đứng trong thư phòng, nhìn tôi rất lâu. Sau đó lấy sạch toàn bộ đồ trong két sắt. Trước khi đi, anh ta nói:
“Ôn Đường, đừng ép anh.”
Khi ấy tôi chỉ nhìn anh ta rồi đáp:
“Là anh ép tôi tới bước này trước.”
Nghe xong, Phương Như Ý im lặng vài giây.
“Hiện tại chắc chắn anh ta đang bắt đầu chuyển tài sản và tiêu hủy chứng cứ.”
“Muộn rồi.”
Tần Trăn lên tiếng.
“Toàn bộ ảnh đều đã sao lưu cloud.”
Phương Như Ý liếc cô ấy một cái.
“Ảnh có ích, nhưng phía bên kia sẽ nghi ngờ nguồn gốc.”
“Két sắt thuộc không gian riêng của anh ta, anh ta hoàn toàn có thể quay ngược tố cô Ôn xâm nhập trái phép.”
Tôi khẽ nói:
“Cho nên tối qua anh ta mới hỏi tôi có biết mình đang làm gì không.”
Phương Như Ý gật đầu.
“Đó chính là quân bài đầu tiên anh ta sẽ đánh.”
Vừa dứt lời, điện thoại tôi đổ chuông. Người gọi đến: Tôi nhìn màn hình vài giây rồi không tắt. Chuông ngừng. Ba giây sau lại gọi tới. Tôi bật loa ngoài. Giọng the thé của mẹ chồng lập tức vang lên:
“Ôn Đường! Rốt cuộc cô muốn làm cái gì? A Quyết nói cô cạy két sắt của nó, còn lén chụp tài liệu công ty, cô điên rồi à?”
Tần Trăn cau mày, định lên tiếng. Phương Như Ý giơ tay ra hiệu cô ấy im lặng.