Chương 12
Chương 12
“Các bà vợ chính thất các người chẳng phải đều như vậy sao? Miệng nói không cần, nhưng trong lòng vẫn muốn đàn ông quay về.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta.
“Cô hiểu lầm rồi.”
“Tôi thấy bẩn.”
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi. Nhưng rất nhanh đã quay về dáng vẻ mong manh đáng thương kia.
“Nhưng đứa bé trong bụng tôi là vô tội.”
Tôi khẽ nói:
“Đứa con chưa kịp sinh ra của tôi… cũng vô tội.”
Ánh mắt Chu Kiều thoáng dao động. Sau đó cô ta lạnh giọng:
“Là do cô không giữ được nó thôi.”
Chiếc cốc trong tay tôi khựng lại. Ở bàn bên cạnh, Tần Trăn gần như muốn đứng bật dậy. Tôi nhìn Chu Kiều.
“Thẩm Quyết biết cô từng nói chưa?”
Cô ta lập tức nhận ra mình lỡ lời, môi mím chặt lại. Nhưng rất nhanh sau đó lại cười.
“Biết thì sao?”
“Ôn Đường, cô nghĩ chỉ với chút tài liệu đó là thắng được à?”
Cô ta hơi cúi người về phía tôi, hạ thấp giọng.
“Thịnh Hòa là công ty của tôi, nhà cũng đứng tên tôi.”
“Tiền chuyển dưới danh nghĩa phí tư vấn, hợp đồng đầy đủ, hóa đơn đầy đủ.”
“Cô chứng minh được gì?”
Tôi nhìn cô ta không nói. Chu Kiều tiếp tục:
“Cho dù cô chứng minh được A Quyết tiêu tiền cho tôi thì sao? Đó cũng là anh ấy tự nguyện tặng.”
“Cô cùng lắm chỉ đòi lại được một ít tiền.”
“Nhưng sau khi đứa bé ra đời…”
“Thì mọi chuyện sẽ khác.”
Bàn tay cô ta nhẹ nhàng đặt lên bụng.
“Đây là trưởng tôn của nhà họ Thẩm.”
Tôi bỗng thấy buồn cười. Cô ta tưởng mình đang nắm trong tay quân bài chiến thắng. Nhưng cô ta đâu biết… Trong mắt Thẩm Quyết, cả cô ta lẫn đứa bé kia cũng chỉ là quân cờ mà thôi.
“Vậy ngay từ đầu cô đã biết anh ta có vợ rồi?”
Chu Kiều cười lạnh.
“Cả thành phố này ai mà không biết Thẩm Quyết đã kết hôn?”
Chiếc máy ghi âm vẫn lặng lẽ nằm trong túi tôi. Tôi tiếp tục hỏi:
“Đã biết rồi, vậy tại sao cô vẫn ở bên anh ta?”
Chu Kiều nhìn tôi, ánh mắt đột nhiên trở nên đầy oán độc.
“Vì sao không thể là tôi?”
“Ôn Đường, cô chẳng qua chỉ gặp anh ấy sớm hơn tôi một chút lúc anh ấy còn trắng tay.”
“Nhưng tất cả những gì anh ấy có bây giờ…”
“Cô thật sự xứng sao?”
Cô ta cũng xé bỏ lớp ngụy trang của mình.
“Cô biết anh ấy nói gì về cô không?”
“Anh ấy bảo cô nhạt nhẽo, yếu đuối, không có tham vọng, ôm khư khư cái studio sống dở chết dở rồi vẫn tưởng mình là nhà thiết kế.”
Tim tôi vẫn đau nhói một chút. Không phải vì Thẩm Quyết còn có thể làm tôi tổn thương. Mà là cuối cùng tôi cũng xác nhận được… Thì ra ở trước mặt người khác, anh ta đã hình dung tôi như vậy. Chu Kiều cười sâu hơn.
“Anh ấy còn nói ở cạnh cô giống như đang làm từ thiện.”
Tôi cúi đầu uống một ngụm cà phê. Nhưng vẫn nuốt xuống được. Tôi ngẩng lên nhìn cô ta.
“Nói tiếp đi.”
Chu Kiều khựng lại.
“Tôi bảo cô nói tiếp.”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta.
“Còn gì nữa?”
Có lẽ chính sự bình tĩnh của tôi đã chọc giận cô ta.
“Ôn Đường, cô đừng giả vờ nữa.”
“Chẳng phải cô chỉ muốn tiền sao?”
“Tôi nói cho cô biết, Thẩm Quyết sẽ không để cô lấy được bao nhiêu đâu.”
“Thịnh Hòa chỉ là một phần thôi, cô căn bản không biết anh ấy còn bao nhiêu sắp xếp phía sau.”
Đầu ngón tay tôi khẽ dừng lại.
“Còn bao nhiêu?”
Chu Kiều lập tức ngậm miệng. Cô ta nhận ra mình nói hớ rồi. Tôi bật cười.
“Xem ra không chỉ có Thịnh Hòa.”
Sắc mặt Chu Kiều lạnh hẳn.
“Cô đang moi lời tôi?”
“Là do cô quá muốn thắng thôi.”
Chu Kiều đột ngột đứng bật dậy. Động tác quá mạnh khiến cô ta phải chống tay lên bàn. Người xung quanh lập tức nhìn sang. Cô ta lập tức ôm bụng, sắc mặt đau đớn.
“Ôn Đường, cô đừng ép tôi!”
Tần Trăn ở bàn bên cạnh gần như đã đứng dậy. Từ đầu tới cuối chưa từng chạm vào Chu Kiều. Tôi chỉ ngồi yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn cô ta diễn. Hai nhân viên phục vụ ở cửa cũng chú ý tới tình hình. Người của Phương Như Ý lập tức tiến tới, vẫn giữ khoảng cách lịch sự.
“Thưa cô, cô có cần chúng tôi gọi bác sĩ không?”
Chu Kiều cứng người. Có lẽ ban đầu cô ta định ngã xuống. Hoặc ép tôi phải đỡ cô ta. Chỉ cần tay tôi chạm vào người cô ta… Mọi chuyện đều có thể đổ lên đầu tôi. Tôi không cho cô ta cơ hội đó. Tôi đứng dậy, cầm túi xách lên.
“Chu Kiều.”
“Đứa bé không phải kim bài miễn tử.”
Cô ta nghiến răng nhìn tôi. Tôi khẽ cười.
“Còn nữa, phiền cô nhắn lại với Thẩm Quyết.”
“Anh ta càng giấu nhiều…”
“Tôi càng thấy hứng thú.”
Sau khi lên xe, Tần Trăn nghe lại toàn bộ đoạn ghi âm.