Cuộc Hôn Nhân Giá 600.000 Tệ
6 phút đọc

Chương 13

Chương 13

Nghe đến câu “cả thành phố ai mà không biết Thẩm Quyết đã kết hôn”, cô ấy cười lạnh. Nghe tới câu “Thịnh Hòa chỉ là một phần thôi”, cô ấy lập tức quay sang nhìn tôi.
“Câu này dùng được.”
Phương Như Ý cũng nhanh chóng nhắn tin lại.
“Chu Kiều đã thừa nhận biết rõ quan hệ hôn nhân, đồng thời nhắc tới việc sắp xếp dòng tiền của Thịnh Hòa. Giữ kỹ bản ghi âm.”
Tôi tựa đầu vào cửa kính xe. Trên lớp kính phản chiếu gương mặt tôi. Táo nhợt hơn trước đây. Nhưng ánh mắt… Lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Tối hôm đó, tôi nhận được một email nặc danh. Không có nội dung. Chỉ có một file đính kèm. Tên file là:
“Cấu trúc tài sản của Thẩm Quyết.”
Bên trong là một sơ đồ cổ phần cực kỳ phức tạp. Công ty Thịnh Hòa chỉ nằm ở tầng cuối cùng. Phía trên nó… Còn có thêm ba lớp công ty vỏ bọc. Mà ở điểm cao nhất của toàn bộ sơ đồ— Tên hiện ra không phải Thẩm Quyết. Mà là mẹ anh ta. Ngày mở phiên tòa, thời tiết rất đẹp. Ánh nắng chiếu lên bậc thềm trước cổng tòa án, sáng đến chói mắt. Thẩm Quyết tới sớm hơn tôi. Mẹ chồng đứng bên cạnh anh ta, sắc mặt âm trầm. Chu Kiều không xuất hiện. Nghe nói cô ta “động thai”, hiện đang nằm viện dưỡng thai. Trùng hợp thật. Mỗi lần cần cô ta chịu trách nhiệm… Thai khí của cô ta lại động đúng lúc vô cùng. Thẩm Quyết nhìn thấy tôi, ánh mắt dừng lại trên người tôi.
“Ôn Đường, bây giờ quay đầu vẫn còn kịp.”
Tôi nhìn anh ta.
“Quay về đâu?”
Anh ta cau mày. Tôi cười nhạt.
“Quay về lúc anh đưa cho tôi bản thỏa thuận 3.000.000 tệ?”
“Hay quay về ngày tôi sảy thai, còn anh đi cùng Chu Kiều khám thai?”
Sắc mặt Thẩm Quyết lập tức thay đổi. Mẹ chồng nhanh chóng chen vào:
“Cô bớt vu khống đi!”
Phương Như Ý bước lên chắn trước mặt tôi, giọng cực kỳ bình tĩnh.
“Bà Thẩm, gặp nhau tại tòa.”
Phiên xét xử dài hơn tôi tưởng rất nhiều. Phía Thẩm Quyết nộp thỏa thuận tiền hôn nhân trước. Trong đó ghi rất rõ: Tài sản trước hôn nhân của ai thì thuộc về người đó. Lợi nhuận phát sinh sau hôn nhân từ tài sản cá nhân vẫn thuộc người sở hữu ban đầu. Hai bên tự nguyện từ bỏ quyền yêu cầu chia cổ phần công ty của đối phương. Luật sư bên kia trình bày cực kỳ trôi chảy.
“Cô Ôn ký thỏa thuận khi có đầy đủ năng lực hành vi dân sự, thỏa thuận hợp pháp và có hiệu lực.”
“Anh Thẩm vẫn đồng ý bồi thường thêm vì tình nghĩa vợ chồng, đã là hết lòng hết nghĩa.”
Hết lòng hết nghĩa. Nghe bốn chữ ấy… Tôi suýt bật cười thành tiếng. Phương Như Ý đứng lên.
“Phía chúng tôi không phủ nhận sự tồn tại của thỏa thuận tiền hôn nhân.”
“Nhưng phản đối phạm vi hiệu lực và bối cảnh ký kết của nó.”
Chị ấy nộp ba nhóm chứng cứ. Nhóm đầu tiên là ghi chép việc tôi bán nhà trước hôn nhân để chuyển cho công ty Thẩm Quyết 1.000.000 tệ.
“Vốn khởi nghiệp.”
Nhóm thứ hai là tài liệu về việc studio của tôi thu hẹp quy mô sau hôn nhân, hồ sơ điều trị sau lần sảy thai cùng các ghi chép chi tiêu gia đình. Nhóm thứ ba là chứng cứ liên quan tới công ty Thịnh Hòa, căn hộ ở Phỉ Thúy Loan phía nam thành phố, chi phí thai kỳ của Chu Kiều và lời khai của chị Lý. Giọng Phương Như Ý không lớn. Nhưng từng chữ đều cực kỳ rõ ràng.
“Thỏa thuận tiền hôn nhân không thể trở thành lá chắn để một bên ác ý chuyển dịch tài sản chung, che giấu lợi nhuận sau hôn nhân và xâm hại quyền lợi hợp pháp của bạn đời.”
Thẩm Quyết ngồi đối diện, sắc mặt càng lúc càng nặng nề. Đến lượt chị Lý ra làm chứng, cả người bà ta run lên bần bật. Ánh mắt mẹ chồng nhìn bà ta… Sắc như dao. Nhưng cuối cùng, chị Lý vẫn nói.
“Là Thẩm tiên sinh bảo tôi mang canh cho Chu Kiều.”
“Phần lớn nguyên liệu đều được mua từ nhà cô Ôn.”
“Địa chỉ của Chu Kiều là khu Phỉ Thúy Loan phía nam thành phố.”
“Thẩm tiên sinh còn trả thêm cho tôi 30.000 tệ mỗi tháng để tôi không nói cho cô Ôn biết.”
Luật sư Trần lập tức truy hỏi:
“Có phải vì bị cô Ôn uy hiếp nên bà mới viết bản tường trình đó không?”
Chị Lý nhìn sang tôi. Tôi không né tránh ánh mắt ấy. Bà ta cúi đầu, khẽ nói:
“Không phải.”
“Cô ấy không uy hiếp tôi.”
“Là tôi làm sai.”
Khoảnh khắc đó, tôi không thể nói mình đã tha thứ cho bà ta. Nhưng ít nhất… Bà ta không tiếp tục sai nữa. Sau đó là video lời khai của chú Lương. Ông ấy kể lại toàn bộ chuyện ngày tôi sảy thai năm ngoái. Ông nói Thẩm Quyết rạng sáng mới từ phía nam thành phố tới bệnh viện, trong xe có khăn lụa phụ nữ và phiếu khám thai. Cuối cùng Thẩm Quyết cũng mất kiểm soát.
“Ông ta nói dối!”
Thẩm phán lập tức nhắc nhở giữ trật tự. Phương Như Ý ngay sau đó nộp hồ sơ bệnh viện. Cùng một ngày. Tôi làm thủ thuật ở bệnh viện số một thành phố. Chu Kiều khám thai sớm ở bệnh viện phụ sản phía nam. Khoảng cách thời gian giữa hai bên… Chưa tới ba tiếng. Hàng ghế dự thính bắt đầu vang lên tiếng bàn tán khe khẽ. Tôi cúi đầu nhìn đôi tay mình. Ngày hôm đó… Cuối cùng cũng bị lật mở ra ánh sáng. Mọi nỗi đau tôi từng một mình nuốt xuống… Cuối cùng cũng biến thành chứng cứ trắng đen rõ ràng. Nửa sau phiên tòa, phía Thẩm Quyết bắt đầu công kích trạng thái tinh thần của tôi. Bọn họ đưa ra cái gọi là hồ sơ tư vấn tâm lý, nói sau lần sảy thai tôi bị trầm cảm kéo dài, cảm xúc bất ổn, có xu hướng kiểm soát chồng. Tôi nhìn bản hồ sơ ấy… Chỉ thấy xa lạ. Đó là hai lần Thẩm Quyết dẫn tôi đi gặp bác sĩ tâm lý. Khi ấy anh ta còn ôm tôi nói:
“Đường Đường, anh chỉ lo cho em thôi.”
Phương Như Ý hỏi phía đối diện:
“Hồ sơ tư vấn này có phải do cơ sở y tế chính quy cấp không?”
“Có chẩn đoán hoàn chỉnh không?”
“Có thể chứng minh cô Ôn mất năng lực hành vi dân sự hoặc có khuynh hướng bạo lực không?”
Phía đối diện hoàn toàn không trả lời được. Phương Như Ý tiếp tục nộp đoạn ghi âm cuộc gọi của mẹ chồng.
“Cô tự mình không sinh được con, A Quyết có con bên ngoài thì sao?”
“Chúng tôi sẽ tung chuyện sau lần sảy thai tinh thần cô không ổn định ra ngoài.”
Khi đoạn ghi âm được phát trong phòng xử án, sắc mặt mẹ chồng trắng bệch. Thẩm Quyết nhắm mắt lại. Khoảnh khắc ấy… Có lẽ cuối cùng anh ta cũng hiểu.