Cuộc Hôn Nhân Giá 600.000 Tệ
4 phút đọc

Chương 11

Chương 11

“Chú biết bằng cách nào?”
“Vì hôm đó lúc tôi xuống bãi xe đón, cậu ấy lái chiếc Bentley màu đen của riêng mình, không phải xe công ty.”
“Có khăn lụa của phụ nữ.”
Giọng chú Lương càng lúc càng thấp.
“Còn có một phiếu khám thai bị nhét vào ngăn tay vịn, lộ ra một góc.”
“Tôi chỉ nhìn thấy cái tên…”
“Chu Kiều.”
Thế giới như lặng đi. Ngày đó năm ngoái, tôi nằm trên giường bệnh, bụng đau quặn từng cơn. Lúc y tá thay thuốc còn nhẹ giọng an ủi tôi:
“Đừng buồn, cô còn trẻ mà, sau này vẫn sẽ có con thôi.”
Khi ấy tôi chỉ nhìn chằm chằm trần nhà, trong đầu có duy nhất một suy nghĩ. Tại sao Thẩm Quyết còn chưa tới? Anh ta đang ở cạnh một người phụ nữ khác, cùng cô ta xác nhận chuyện mang thai. Ngày con tôi rời khỏi cơ thể tôi… Đứa con mới của anh ta lại đang được anh ta cẩn thận chào đón ở một bệnh viện khác. Tôi không nói nổi lời nào. Chú Lương cũng không thúc giục. Rất lâu sau, tôi mới khàn giọng hỏi:
“Chú có đồng ý làm chứng không?”
Ông ấy im lặng. Tôi nhẹ giọng:
“Cháu sẽ không ép chú.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng bật lửa. Ông ấy nói.
“Năm con gái tôi lên đại học, chính cô đã giúp tôi xin trợ cấp khó khăn từ nhà họ Thẩm.”
“Sau này tôi mới biết…”
“Khoản tiền đó thật ra là cô tự bỏ ra.”
Tôi sững người. Đó là chuyện rất lâu rồi. Lâu đến mức chính tôi cũng sắp quên mất. Chú Lương nói:
“Tôi đồng ý.”
Sau khi cúp máy, tôi ngồi trong phòng khách rất lâu không động đậy. Màn hình điện thoại tối đi rồi lại sáng lên. Là tin nhắn của Phương Như Ý.
“Bên bệnh viện phụ sản phía nam thành phố đã tra được hồ sơ.”
“Chu Kiều đúng là đã tới khám thai sớm vào cùng ngày năm ngoái.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy. Rồi bật khóc. Nước mắt rơi xuống từng giọt một, hoàn toàn không thể kìm lại. Tôi không khóc vì Thẩm Quyết. Tôi khóc cho chính mình của ngày ấy. Cho người phụ nữ từng một mình ký tên ngoài phòng phẫu thuật. Rõ ràng đau đến như vậy… Vẫn cố tìm lý do thay anh ta. Rõ ràng cô độc đến thế… Vẫn tưởng cuộc hôn nhân này chỉ là nhất thời lạnh nhạt. Sáng hôm sau, Phương Như Ý đăng tuyên bố luật sư. Bản tuyên bố không dài. Chỉ có ba điểm. Thứ nhất, phía chúng tôi đã chính thức khởi kiện liên quan đến lỗi vi phạm hôn nhân và hành vi chuyển dịch tài sản chung. Thứ hai, toàn bộ thông tin trên mạng về việc “Ôn Đường tinh thần không ổn định”, “từng làm bị thương người khác” đều là tin giả, hiện đã thu thập chứng cứ để truy cứu trách nhiệm. Thứ ba, trong thời kỳ hôn nhân, Thẩm Quyết duy trì quan hệ bất chính lâu dài với người thứ ba họ Chu, đồng thời bị nghi ngờ sử dụng tài sản chung để mua bất động sản và chi trả chi phí thai kỳ cho đối phương. Sau khi tuyên bố được đăng tải, dư luận bắt đầu đảo chiều. Có người hỏi:
“Vậy tiểu tam thật sự mang thai rồi à?”
Có người hỏi:
“Nhà thanh toán toàn bộ là sao?”
Cũng có người hỏi:
“Chồng ngoại tình làm tiểu tam mang thai, xong còn quay lại bôi nhọ vợ cũ tinh thần bất ổn?”
Thẩm Quyết nhanh chóng gọi cho tôi. Tôi không nghe. Anh ta chuyển sang nhắn WeChat.
“Ôn Đường, em nhất định phải làm tới mức này sao?”
Tôi nhìn màn hình rồi trả lời sáu chữ:
“Là anh dạy tôi.”
Anh ta không nhắn thêm nữa. Nhưng nửa tiếng sau, Chu Kiều gửi cho tôi một bức ảnh. Trong ảnh, cô ta ngồi ở hành lang bệnh viện, một tay ôm bụng, sắc mặt trắng bệch. Chỉ kèm duy nhất một câu:
“Nếu con tôi xảy ra chuyện gì, cô gánh nổi không?”
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh ấy. Đột nhiên hiểu ra. Cuộc chiến thứ hai… Chính thức bắt đầu rồi. Chu Kiều hẹn gặp tôi. Địa điểm là một quán cà phê gần bệnh viện tư.
“Ôn Đường, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.”
Phương Như Ý không đồng ý để tôi đi. Tần Trăn thì thẳng hơn:
“Cô ta mang thai bảy tháng rồi, lỡ té một cái rồi đổ lên đầu cậu thì cậu giải thích kiểu gì?”
“Vậy hai người đi cùng tôi.”
Cuối cùng, Tần Trăn ngồi ở bàn bên cạnh. Người của Phương Như Ý đứng ngoài cửa. Tôi mở sẵn máy ghi âm trước. Lúc Chu Kiều tới, cô ta mặc váy trắng rộng, sắc mặt quả thật không tốt lắm. Cô ta chống lưng ngồi xuống, động tác rất chậm. Nếu nhìn từ góc độ người ngoài… Cô ta yếu đuối, vô tội, đáng thương. Nhưng ánh mắt nhìn tôi lại chẳng hề có chút sợ hãi nào.
“Ôn Đường, giờ cô hài lòng chưa?”
Tôi chậm rãi khuấy cà phê.
“Câu này đáng lẽ phải để tôi hỏi cô mới đúng.”
Chu Kiều bật cười.
“Cô làm mọi chuyện ầm ĩ tới mức này thì được lợi gì? A Quyết sẽ không quay đầu đâu.”
“Tôi không cần anh ta quay đầu.”
Chu Kiều nhìn tôi, giống như không tin nổi.