Chương 1
Chương 1: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
Tấm biển “Không phận sự miễn vào” được cắm giữa lối đi xuống con suối.
Khoa nhìn nó rất lâu trước khi rút chiếc ủng khỏi bùn. Cây cọc mới, sơn đỏ còn bóng, nằm ngay dưới gốc dẻ già mà anh đã từng đánh dấu trong bản đồ bảo tồn. Trên biển có logo của công ty Bảo — một hình tam giác màu bạc ôm lấy chữ Lâm Thủy.
“Anh Khoa, đừng nhổ.”
Nhi bước xuống từ con dốc, tay giữ chiếc áo mưa mỏng bị gió lật ngược. Cô không nhìn biển, chỉ nhìn con suối phía sau nó.
“Anh chưa định nhổ.”
“Anh đang nghĩ rất to.”
Khoa cúi xuống lấy điện thoại chụp lại cọc biển, mối hàn, vết bánh xe quanh đó. Đất dưới chân bị nén thành một dải rộng hơn bánh xe máy. Có xe tải đã đi qua, kéo theo đất đỏ xuống mặt nước. Dòng suối vốn trong như kính giờ đục màu trà.
Nhi đặt chiếc túi vải xuống tảng đá. “Sáng nay có ba khách hỏi vì sao không được đi xuống.”
“Khách của mình?”
“Khách đặt phòng của mình. Nhưng họ tới cổng mới của Bảo.”
Khoa nhìn lên đỉnh dốc. Bên kia rừng thông, một khung nhà gỗ đang mọc nhanh bất thường. Cách đây hai tuần, nơi đó chỉ là bãi cỏ bị bỏ hoang. Bây giờ đã có hàng rào sắt, máy trộn bê tông và một con đường mới mở cắt qua triền dốc.
“Anh đã gọi huyện chưa?” Nhi hỏi.
“Gọi rồi. Họ bảo đang kiểm tra hồ sơ.”
“Còn Bảo?”
“Bảo gửi lời mời ăn trưa.”
Nhi bật cười ngắn. “Người ta cắm biển chặn suối rồi mời mình ăn?”
“Có thể anh ta muốn giải thích.”
“Có thể anh ta muốn chụp ảnh hai bên cùng làm du lịch xanh.”
Khoa nhìn cô. Nhi không nói quá lời khi tức giận. Cô làm nghiên cứu về du lịch cộng đồng, từng viết một báo cáo khiến một khu nghỉ dưỡng phải thay đổi đường thoát nước. Chính vì vậy Bảo ghét cô, dù ngoài mặt vẫn gọi cô là “đối tác học thuật”.
Khoa nhấc tấm biển lên. “Mình không thuộc đất này.”
“Anh có giấy cho khách đi bộ ở đây.”
“Giấy của xã. Còn đất đầu nguồn là đất rừng phòng hộ.”
“Vậy thì chụp cả hai.”
Họ đi men theo suối về phía thung lũng. Khu lưu trú của Khoa nằm rải trong vườn cà phê của mười hai hộ dân. Mỗi nhà nhận tối đa bốn khách, tự nấu một bữa, kể một câu chuyện và giữ một phần thu nhập. Khoa không gọi đó là đế chế. Anh chỉ muốn trả được khoản nợ cha để lại mà không biến khu rừng thành phông nền chụp ảnh.
Trên đường, họ gặp bé Mơ đang ôm một xô nước. Cô bé mười tuổi sống với bà ngoại ở căn nhà cuối thung lũng.
“Chú Khoa, nước lại đục rồi.”
“Bà bảo con lấy ở đâu?”
“Ở bể sau nhà. Con không dám lấy ở suối.”
Khoa ngồi xuống, nhìn màu nước trong xô. Một lớp bùn mỏng lắng dưới đáy. Anh dùng que khuấy lên, thấy mùi kim loại nhẹ.
Nhi lấy mẫu vào ống thủy tinh. “Đừng cho khách dùng nước này.”
“Nhà nào cũng vậy à?”
Mơ lắc đầu. “Nhà của chú Bảo có nước trong.”
Câu nói đơn giản, nhưng làm Khoa đứng dậy. Công trường trên dốc có bể chứa riêng. Nếu họ đang bơm nước từ nguồn khác, nghĩa là đường ống tạm đã được kéo vào khu rừng.
Khoa gọi cho Bảo.
“Anh đang ở suối của tôi à?” Bảo hỏi.
“Suối không phải của anh.”
“Vậy cậu đang đứng trên đất nào?”
“Đất mà hồ sơ của huyện chưa cho phép xây dựng.”
Bảo cười. “Chúng ta nói chuyện khác nhau rồi. Tôi xây khu nghỉ dưỡng có giấy chấp thuận chủ trương. Cậu làm homestay bằng lời hứa với khách.”
“Anh cắm biển chặn lối đi.”
“Để bảo đảm an toàn. Công trường có máy móc.”
“Anh mở đường trong rừng.”
“Đường cứu hộ.”
“Anh làm đục nguồn nước.”
“Sau mưa, nước nào cũng đục.”
Khoa nhìn ống mẫu trong tay Nhi. Cô lắc đầu, ra hiệu đừng tranh cãi qua điện thoại.
“Trưa nay gặp,” Khoa nói.
“Được. Tôi gửi địa chỉ.”
Tin nhắn đến ngay sau đó, không phải địa chỉ nhà hàng mà là tọa độ trên đỉnh dốc. Bảo muốn họ đi qua cổng mới.
Khoa cất điện thoại. “Anh ta muốn mình bước vào công trường.”
“Và muốn có ảnh mình tự nguyện vào.”
“Em vẫn đi chứ?”
Nhi nhìn con suối. “Nếu không đi, anh ta sẽ kể câu chuyện thay mình.”
Họ lên dốc lúc mười một giờ. Mặt đường mới mở có những vệt bánh xe sâu đến nửa ống chân. Hai bên, rễ thông bị cắt lộ ra như những ngón tay. Một người bảo vệ chặn họ trước hàng rào.
“Có hẹn với anh Bảo.”
“Vui lòng xuất trình giấy.”
Khoa đưa điện thoại. Người bảo vệ xem rất lâu rồi gọi bộ đàm. Trong lúc chờ, Nhi chỉ vào một ống nhựa chạy dọc bờ dốc.
“Ống này dùng làm gì?”
“Thoát nước.”
“Ống thoát nước không cần hút ngược lên.”
Người bảo vệ quay lưng.
Bảo xuất hiện trong áo sơ mi trắng, giày đi rừng mới tinh. Phía sau anh ta là một mô hình khu nghỉ dưỡng dựng trên bàn: các căn nhà kính xếp vòng quanh hồ nhân tạo, có đường xe điện chạy xuyên qua rừng.
“Đẹp không?” Bảo hỏi.
“Đẹp trên mô hình,” Nhi đáp.
Bảo không khó chịu. Anh ta đưa họ vào căn nhà gỗ tạm dựng, trên bàn có cà phê, bánh hạt dẻ và một xấp bản vẽ.
“Tôi muốn hợp tác với cậu, Khoa. Khu của cậu có khách, có câu chuyện, có vị trí. Tôi có vốn và quy mô. Gộp lại, chúng ta có thể đón khách quốc tế.”
“Quy mô bao nhiêu?”
“Bốn trăm phòng trong giai đoạn một.”
Khoa nhìn qua cửa. Một chiếc máy xúc đang cào lớp đất ở gần sườn dốc.
“Bốn trăm phòng lấy nước ở đâu?”
“Có hệ thống xử lý.”
“Xử lý nước không làm rừng mọc lại.”
Bảo rót cà phê. “Cậu vẫn nghĩ kinh doanh là giữ mọi thứ nguyên vẹn. Không ai trả tiền cho một khu rừng không có phòng nghỉ.”
“Khách của tôi trả tiền để được đi bộ mà không gặp hàng rào.”
“Khách của cậu là vài nhóm ba lô. Khách của tôi là người có khả năng chi trả.”
Nhi mở bản vẽ, chỉ vào một đường màu xanh.
“Đây là suối đầu nguồn?”
“Đúng.”
“Trong hồ sơ môi trường, suối được đánh dấu ở phía tây.”
“Bản vẽ đã cập nhật.”
“Cập nhật khi nào?”
Bảo tựa lưng vào ghế. “Nhi, tôi mời cô tới để nói chuyện hợp tác, không phải để kiểm tra tôi.”
“Anh đang xây trên đường nước cũ.”
“Không có bằng chứng.”
Khoa đặt ống mẫu lên bàn. “Đây là bằng chứng nước đã đổi màu sau khi anh mở đường.”
Bảo nhìn ống thủy tinh, cười nhạt. “Một mẫu nước không nói được gì.”
“Vậy cho chúng tôi lấy thêm.”
“Không.”
Căn phòng im đi. Ngoài kia, máy xúc tắt động cơ. Khoa nghe rõ tiếng đá nhỏ lăn xuống dốc.
Bảo lấy từ cặp một bản hợp đồng khác. “Tôi nói thẳng. Tôi có thể mua lại phần đất của mười hai hộ. Ai không bán sẽ chịu mức đền bù theo khung. Nếu cậu ký hợp tác, mọi người được giá tốt hơn. Nếu cậu chống, họ vẫn phải chọn.”
Khoa nhìn con số trên trang cuối. Nó đủ lớn để trả hết nợ, đủ lớn để bà ngoại Mơ sửa căn nhà, đủ lớn để những người trong thung lũng không phải lo tiền điện trong nhiều năm. Nhưng bên dưới khoản tiền là điều khoản cho phép san một phần triền dốc.
“Anh muốn tôi thuyết phục họ bán?”
“Tôi muốn cậu đừng ngăn họ.”
Nhi đứng dậy. “Chúng tôi không ký.”
Bảo không nhìn cô. Anh ta chỉ nhìn Khoa.
“Cậu có hai tuần. Sau đó, máy móc sẽ vào toàn bộ khu đất.”
Trên đường xuống, Khoa không nói gì. Nhi đi trước, tránh những vệt bùn mới. Đến đoạn suối, cô dừng lại trước tấm biển đỏ.
“Anh có nghe thấy không?”
“Gì?”
“Không phải máy xúc.”
Khoa lắng nghe. Dưới tiếng gió, có tiếng nước chảy mạnh trong lòng đất, như một đường ống bị ép quá lâu. Họ đi theo âm thanh đến gốc dẻ. Rễ cây bị đào một nửa. Bên dưới là một ống nhựa lớn nối vào bể chứa của công trường.
Khoa chụp ảnh. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh rung.
Một tin nhắn từ số lạ:
“Đừng đưa cô Nhi xuống suối nữa. Người biến mất đầu tiên luôn là người nghĩ mình đang cứu rừng.”
Khoa ngẩng lên. Trên sườn dốc, giữa những thân thông, có một bóng người vừa quay lưng bỏ đi.
Nhi đọc tin nhắn, sắc mặt thay đổi.
“Anh quen ai ở công trường?”
“Không.”
“Vậy từ giờ đừng đi một mình.”
Khoa nhìn dòng nước đục đang lách qua rễ cây. Anh từng nghĩ dự án này chỉ là cuộc tranh chấp đất và vốn. Bây giờ, ai đó đã biết họ đang nhìn vào đâu — và đã quyết định dọa họ trước khi họ kịp tìm thấy thứ quan trọng hơn một đường ống.