Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
3 phút đọc

Chương 9

Chương 9: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng

Ba tháng sau, cơ quan điều tra mời Bảo và hai cán bộ liên quan đến làm việc. Bản tệp tiền chuyển và hồ sơ giả đã đủ để mở vụ án, nhưng chưa đủ để kết luận. Bảo phải lựa chọn giữa việc giữ im lặng và nộp toàn bộ dữ liệu nội bộ.

Anh đến gặp Khoa bên bờ suối, không mang luật sư.

"Nếu tôi giao máy chủ, tôi có thể mất hết," Bảo nói.

"Cậu đã mất dự án cũ rồi. Giờ chỉ còn cách cậu muốn chịu trách nhiệm thế nào."

"Còn công nhân của nhà thầu?"

Khoa đưa anh danh sách việc làm hợp tác xã đang cần: sửa đường mòn, dẫn tour, bảo dưỡng hệ thống nước. Không đủ cho tất cả, nhưng là một lối chuyển đổi.

Bảo đọc danh sách. "Cậu muốn tôi dùng tiền của mình trả họ?"

"Tôi muốn cậu nói thật để họ có cơ hội được trả từ tài sản bị phong tỏa."

Bảo giao máy chủ và ký lời khai. Trước khi đi, anh xin lỗi bà Lệ. Bà không tha thứ, chỉ bảo anh đừng dùng lời xin lỗi để tránh làm phần còn lại.

Trong khi vụ việc được điều tra, nhà đầu tư cũ gửi đơn yêu cầu bồi thường vì dự án bị hủy. Hợp tác xã không phải bên ký, nhưng một số hộ dân bị kéo vào vì đã nhận tiền tạm ứng.

Nhi lập nhóm đại diện, yêu cầu tòa xem xét hoàn cảnh và điều khoản bất lợi. Cô không hứa thắng. Cô chỉ ngăn từng hộ bị kiện riêng lẻ.

Ngày ra tòa, bà Lệ mang chiếc khăn len tự đan. Bà nói trước hội đồng rằng bà hiểu mình đã ký vì cần tiền, nhưng chữ ký không thể biến nguồn nước thành món hàng của riêng ai.

Phán quyết tạm thời đình chỉ việc thu hồi và yêu cầu các bên đối thoại. Không phải chiến thắng lớn, nhưng đủ để người dân tiếp tục canh tác.

Hợp tác xã thay đổi điều lệ sau bài học đó. Mọi hợp đồng trên một trăm triệu phải được đọc công khai hai lần, có bản giải thích dễ hiểu và thời gian suy nghĩ tối thiểu bảy ngày.

Một nhóm khách từ thành phố đề nghị tài trợ trạm quan trắc nếu được đặt tên thương hiệu. Khoa từ chối biển quảng cáo lớn, nhận khoản tài trợ nhưng ghi tên họ trong báo cáo minh bạch.

Nhi kiểm tra từng cảm biến. Dữ liệu mực nước truyền về điện thoại của bảy hộ, không chỉ một người. Khi hệ thống báo một điểm sụt bất thường, nhóm dừng tour và kiểm tra trước khi đoán.

Cuối mùa, khách đến đông hơn dự báo. Có ngày homestay kín phòng, có ngày chỉ một gia đình. Mô hình không tạo ra cơn sốt, nhưng tạo ra việc làm đủ để người trẻ không phải rời làng ngay sau mùa thu hoạch.

Khoa nhìn bảng doanh thu và hỏi: "Mình có đang biến rừng thành sản phẩm không?"

Nhi đáp: "Có. Nhưng mình không giả vờ rừng không có giá trị. Vấn đề là ai quyết định giá trị đó và ai hưởng lợi."

Một cậu bé dẫn nhóm khách đi xem giếng cổ. Cậu giải thích bằng những từ đơn giản về mực nước và cây rễ sâu, không đọc thuộc bài quảng cáo.

Khoa nhận ra dự án đã tạo ra một thứ không có trong bản vẽ cũ: người dân tự nói về nơi mình sống, không cần ai nói thay.

Đêm ấy, ông Sáu báo thấy một vệt dầu mới trên suối, cách xa khu dự án. Khoa lập tức lấy mẫu. Vẫn còn rủi ro ngoài kia; việc không làm hại một nơi không có nghĩa nơi đó được bảo vệ mãi.

Anh mở lịch, đánh dấu cuộc khảo sát sáng hôm sau. Không có đoạn kết tuyệt đối. Chỉ có một công việc tiếp tục.

Đã sao chép liên kết chương