Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
4 phút đọc

Chương 4

Chương 4: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng

Hội trường thôn chỉ có bốn dãy ghế, nhưng tối đó người đứng kín cả lối đi. Bảo đã treo một màn hình lớn, trình chiếu phối cảnh khu nghỉ dưỡng với mái gỗ, bể nước và những chiếc xe điện chạy giữa rừng thông.

Khoa không mang bản phối cảnh. Anh mang ba chai nước lấy từ ba điểm khác nhau trên suối. Nhi đặt bảng kết quả xét nghiệm cạnh một tờ giấy ghi tên từng hộ dùng nguồn nước.

Bảo nói trước: "Dự án sẽ mang lại tám trăm việc làm, đường mới và trạm y tế. Chúng tôi không lấy nước của ai."

Một người đàn ông hỏi về cọc đỏ. Bảo trả lời đó là mốc khảo sát tạm thời. Người khác hỏi hợp đồng phạt. Anh ta nói đó là thủ tục bảo vệ nhà đầu tư.

Khi đến lượt, Khoa không phản bác ngay. Anh hỏi Bảo có đồng ý công khai toàn bộ bản đồ thoát nước không. Bảo nói hồ sơ đang được thẩm định.

"Vậy tại sao phối cảnh đã cho thấy hồ điều hòa ở đúng vị trí giếng cổ?"

Màn hình hiện một ảnh vệ tinh. Khoa chỉ vào đường ống màu xanh. Bảo yêu cầu tắt máy chiếu, nhưng người dân đã nhìn thấy.

Bà Lệ đứng lên. "Các anh bảo không lấy nước của chúng tôi. Hồ chứa nằm ngay chỗ giếng thì nước đi đâu?"

Bảo chuyển sang nói về lợi ích. Ông Sáu đập tay lên bàn: "Lợi ích không làm đầy giếng."

Cuộc họp suýt vỡ khi một người bên phía dự án quát rằng những người phản đối đã nhận tiền. Nhi bước lên, nhắc mọi người không đe dọa nhau. Cô đề nghị lập danh sách câu hỏi và ghi âm công khai.

Khoa đưa chai nước đầu tiên cho cán bộ y tế địa phương. Mẫu ở đầu nguồn đạt chuẩn. Mẫu dưới khu máy khoan có dấu hiệu dầu và độ đục cao hơn. Mẫu cạnh giếng làng có chất rắn lơ lửng cao gấp ba lần.

"Đây chỉ là một ngày đo," Bảo nói. "Không thể kết luận."

"Đúng," Khoa đáp. "Nên chúng tôi đề nghị đo liên tục ba mươi ngày, có người dân cùng niêm phong mẫu."

Một vài người gật đầu. Bảo không thể từ chối công khai mà không tự biến mình thành người chống giám sát.

Sau cuộc họp, Nhi phát hiện máy ghi âm của cô bị tắt giữa chừng. Thẻ nhớ vẫn còn, nhưng file âm thanh bị ghi đè bằng một đoạn im lặng dài mười bảy phút. Khoa nhìn đồng hồ: đúng lúc bà Lệ nhắc đến điều khoản phạt.

"Họ có người trong phòng," anh nói.

Nhi mở danh sách người dự. Một cái tên viết sai chính tả, không có số điện thoại. Cô hỏi trưởng thôn, ông lắc đầu. Người đó đã rời đi trước khi cuộc họp kết thúc.

Sáng hôm sau, một bài đăng trên mạng xã hội gọi Khoa là người ngoại tỉnh phá dự án. Bên dưới là ảnh anh nhận tiền từ một đại diện quỹ—thực ra là ảnh cắt từ buổi hỗ trợ pháp lý tháng trước. Bảo không trực tiếp đăng, nhưng logo Lâm Thủy xuất hiện trong quảng cáo liên quan.

Khoa muốn đáp trả ngay. Nhi giữ điện thoại của anh.

"Đừng để họ kéo mình vào câu chuyện họ viết. Chúng ta có mẫu nước, bản đồ và biên bản."

"Nhưng nếu họ nói dối trước, mọi người sẽ tin."

"Vậy hãy để mọi người tự kiểm tra."

Họ mở một trang dữ liệu công khai, tải lên ảnh niêm phong, tọa độ và kết quả xét nghiệm. Không bình luận về Bảo, không kêu gọi tẩy chay. Chỉ có một nút để người dân gửi mẫu và xem lịch đo tiếp theo.

Đêm đó, trang nhận được một tệp lớn từ một tài khoản ẩn danh. Đó là bản thiết kế đường hầm dưới sườn đồi, có chú thích đỏ: “Không được đưa vào hồ sơ môi trường.”

Khoa phóng to góc bản vẽ. Đường hầm không chỉ lấy nước; nó đi qua một vết nứt địa chất đã được cảnh báo trong báo cáo cũ.

Nhi nói: "Nếu mưa lớn, cả sườn đồi có thể trượt xuống khu dân cư."

Khoa nhìn màn hình phối cảnh khu nghỉ dưỡng, nơi những mái nhà nằm ngay phía dưới. Cuộc chiến không còn chỉ là con suối. Họ phải chứng minh rằng bản thiết kế đẹp có thể che giấu một rủi ro rất xấu.

Đã sao chép liên kết chương