Chương 7
Chương 7: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
Khi công trình bị dừng, người dân chia thành hai nhóm. Một nhóm thở phào vì còn nước. Nhóm kia lo khoản tiền đã nhận và những việc làm biến mất. Khoa không cố ép họ đứng cùng một phía.
Anh đề nghị lập ba bàn làm việc trong nhà văn hóa: bàn pháp lý, bàn nước và bàn sinh kế. Ai muốn hỏi gì ngồi vào bàn đó. Nhi mời luật sư địa phương giải thích hợp đồng. Yến hướng dẫn người dân đo mực nước. Ông Sáu ghi danh những người cần việc tạm thời.
Bảo đến bàn sinh kế. Anh ta mang danh sách nhà thầu và nói dự án có thể chuyển sang mô hình nhỏ hơn, do cộng đồng sở hữu một phần.
"Cộng đồng không thể quản lý một khu sáu trăm tỷ," một người phản đối.
"Không cần sáu trăm tỷ," Khoa nói. "Có thể bắt đầu bằng những gì làng đã có."
Họ khảo sát các căn nhà có thể làm homestay, tuyến đi bộ quanh vườn cà phê, bếp ăn dùng sản phẩm địa phương. Không có bể bơi lớn, không có đường hầm, không có số liệu doanh thu dựng sẵn.
Một nhà đầu tư mới xuất hiện, đề nghị mua mô hình với giá cao. Ông ta nói sẽ giữ tên cộng đồng nhưng xin quyền khai thác độc quyền mười lăm năm.
Nhi hỏi: "Quyền dừng dự án thuộc về ai?"
Nhà đầu tư trả lời vòng vo. Khoa đóng hồ sơ.
Trong khi đó, nhóm pháp lý phát hiện bảy hợp đồng đất có chữ ký bị scan, cùng một lỗi đánh máy. Nhi gửi yêu cầu giám định, đồng thời hướng dẫn các hộ gửi đơn hủy giao dịch.
Bà Lệ ban đầu sợ kiện. Khi nhìn thấy bốn hộ khác đứng cạnh, bà nói: "Nếu một mình, tôi sợ. Nếu cùng nhau, tôi chỉ cần biết mình đang làm đúng."
Họ lập một hợp tác xã du lịch, điều lệ ghi rõ đất rừng và nguồn nước không được chuyển nhượng cho bên ngoài. Mỗi hộ có một phiếu, dù góp vốn nhiều hay ít. Bảo không được nắm quyền phủ quyết.
Anh ta chấp nhận điều đó, nhưng yêu cầu được chịu trách nhiệm tìm thị trường. Khoa không phản đối, với điều kiện mọi hợp đồng phải công khai.
Một tuần sau, một video cũ lan trên mạng, cho thấy Khoa từng giới thiệu dự án Lâm Thủy trong buổi gọi vốn. Người ta nói anh đã đổi phe vì bị loại khỏi cổ phần.
Khoa không xóa video. Anh đăng toàn bộ slide cũ, đánh dấu phần mình từng trình bày và phần được thêm sau đó. Anh viết: “Tôi từng tin dự án có thể lớn mà không lấy nguồn nước. Tôi sai khi không kiểm tra bản đồ đến cùng. Việc nhận lỗi không xóa hậu quả, nhưng giúp biết cần sửa ở đâu.”
Bài đăng không làm mọi người tha thứ ngay. Có người vẫn chửi. Nhưng một bà mẹ trong làng gửi ảnh con mình đi đo nước cùng ông Sáu, nói rằng lần đầu họ hiểu bản đồ liên quan đến bữa cơm thế nào.
Khoa đọc tin, rồi đi ra bờ suối. Nhi đang đặt bảng hướng dẫn nhận biết váng dầu.
"Anh có thấy mô hình này sống được không?" cô hỏi.
"Chưa biết. Nhưng nó có quyền thất bại mà không kéo cả làng xuống cùng."
Đêm ấy, hợp tác xã nhận đơn đặt phòng đầu tiên từ một nhóm sinh viên nghiên cứu rừng. Không nhiều tiền, nhưng đủ để trả công cho ba hộ trong tuần.
Trong sổ kế toán, Nhi ghi từng khoản. Bên cạnh doanh thu là cột chi phí bảo vệ nguồn nước. Không ai gọi đó là phí phụ; đó là phần bắt buộc để dự án tồn tại.
Sáng hôm sau, hội đồng huyện gửi thư mời trình bày mô hình thí điểm. Họ yêu cầu Khoa giải thích vì sao một dự án nhỏ có thể thay thế khu nghỉ dưỡng sáu trăm tỷ.
Khoa nhìn bản đồ không còn đường hầm màu xanh. "Chúng tôi không thay thế một con số. Chúng tôi thử một cách làm không bắt con số trả giá bằng người khác."