Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
4 phút đọc

Chương 3

Chương 3: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng

Phòng lưu trữ của xã chỉ mở hai buổi mỗi tuần, nhưng Nhi biết một lối vào khác: hồ sơ quy hoạch bắt buộc phải được gửi sang hội đồng nhân dân huyện trước khi đóng dấu.

Hai người ngồi ở hành lang từ sáng sớm. Khi cán bộ văn thư bưng thùng giấy đi qua, Nhi nhận ra số hiệu trên một hộp hồ sơ trùng với dự án Lâm Thủy.

"Chúng tôi xin xem bản thuyết minh quy hoạch thoát nước," cô nói.

Người cán bộ nhìn Khoa rồi nhìn giấy giới thiệu. "Hồ sơ đang rà soát."

"Vậy cho chúng tôi biên bản bàn giao."

Câu hỏi khiến ông ta dừng lại. Nhi không nổi giận, chỉ mở quy định tiếp cận thông tin đã in sẵn. Sau mười phút, họ được dẫn vào phòng đọc.

Bản thuyết minh dày hơn hai trăm trang. Khoa lật đến phụ lục bản đồ và thấy một con suối bị đổi tên. Suối Đạ Ròn trong dữ liệu cộng đồng trở thành “mương thoát nước hiện hữu”. Nếu không còn là suối tự nhiên, nó không phải hành lang bảo vệ nguồn nước.

Nhi chụp từng trang bằng máy ảnh không kết nối mạng. Cô phát hiện ngày lập bản đồ sớm hơn ngày Bảo công bố dự án ba tháng. Có người đã chuẩn bị hồ sơ từ trước.

Ở phụ lục cuối, chữ ký của một cán bộ địa chính bị kéo dài bất thường. Khoa nhận ra nét đó giống chữ ký trên biên bản cắm mốc. Cùng một người đã xác nhận cả hai tài liệu, nhưng thời gian ký cách nhau chỉ mười phút dù hai địa điểm cách hơn hai mươi cây số.

"Có thể ký trước rồi đóng dấu sau," Khoa nói.

"Có thể. Nhưng phải có nhật ký tiếp nhận."

Họ xin nhật ký. Trang tương ứng bị xé khỏi sổ.

Buổi chiều, Bảo xuất hiện ở trụ sở xã. Anh ta không la lối. Anh ta đứng cách hai người một khoảng, nói với vẻ thất vọng.

"Khoa, cậu đang khiến người dân hoang mang."

"Tôi chỉ đọc hồ sơ công khai."

"Cậu biết dự án tạo ra bao nhiêu việc làm không?"

"Tôi biết một việc làm không cho phép xóa tên con suối."

Bảo quay sang Nhi. "Cô là luật sư, chắc hiểu nếu dự án bị đình chỉ, những hộ đã nhận tiền sẽ phải hoàn trả."

Nhi không tránh ánh mắt anh ta. "Vậy hãy dừng ký thêm, trả lại quyền lựa chọn cho họ."

Bảo cười buồn. "Cô nghĩ mọi người muốn sống mãi với vườn cà phê nhỏ?"

Khoa đáp: "Không. Họ muốn tự quyết cách đổi đời, không muốn bị đổi đời thay."

Bảo rời đi. Ngay sau đó, bà Lệ gọi báo hai người mua đất đã đến nhà, mang theo hợp đồng mới có điều khoản phạt nếu rút.

Khoa và Nhi đến thôn. Bà Lệ không khóc; bà trải hợp đồng lên bàn, chỉ vào dòng chữ nhỏ. Nếu dự án không được cấp phép, bà vẫn phải hoàn tiền kèm lãi.

Nhi giải thích đây là điều khoản bất lợi, nhưng bà Lệ hỏi: "Nếu tôi không ký, họ sẽ kiện. Nếu ký, tôi mất vườn. Tôi nên sợ cái nào?"

Nhi không trả lời bằng lời hứa. Cô gọi một nhóm trợ giúp pháp lý địa phương, lập danh sách các hộ đã nhận tiền và đề nghị tạm dừng hiệu lực cho đến khi công khai hồ sơ. Khoa cùng ông Sáu đo lại các mốc nước, dùng máy GPS cầm tay của trường đại học.

Kết quả cho thấy mười hai cọc đỏ nằm ngoài ranh dự án trên bản đồ chính, nhưng lại nằm trong phụ lục đường ống. Khoảng chênh lệch đủ để công trình chiếm cả giếng của làng.

Đêm ấy, một email nặc danh gửi cho Khoa bản scan nhật ký tiếp nhận bị xé. Dòng cuối cùng ghi: “Hồ sơ chỉnh sửa nhận lúc 17:42, người giao — Công ty Lâm Thủy.”

Khoa chuyển tệp cho Nhi. Cô nhìn giờ trên máy tính rồi nói: "Người giao đã ký sau khi văn phòng đóng cửa."

Ngoài sân, một chiếc xe bán tải chạy chậm qua nhà bà Lệ rồi tắt đèn. Khoa bước ra nhưng xe đã biến mất. Trên cổng có một mảnh giấy không ghi tên: “Đừng biến làng thành chiến trường.”

Nhi gấp mảnh giấy lại, cho vào túi niêm phong. "Nếu họ gọi việc đọc hồ sơ là chiến trường, nghĩa là họ sợ người khác nhìn thấy bản đồ."

Đã sao chép liên kết chương