Chương 6
Chương 6: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
Cơn mưa đến lúc bốn giờ chiều, dày đến mức con đường vào thôn biến thành một dải bùn. Khoa đang ở lán đo nước thì nghe tiếng đất trượt phía sườn đồi.
Không ai bị thương, nhưng một đoạn đường công vụ của Lâm Thủy bị vùi lấp. Bảo lập tức đăng thông báo rằng đây là thiên tai bất thường, không liên quan đến khảo sát. Khoa không tranh cãi. Anh cùng ông Sáu đánh dấu điểm trượt, đo chiều sâu và lấy mẫu đất.
Yến nhìn lớp đất đỏ trên tay. "Nó trượt theo đường nứt cũ. Không cần xây hầm cũng đã nguy hiểm."
Nhi gọi đội cứu hộ địa phương, kiểm tra từng nhà dưới chân đồi. Bà Lệ nhất quyết quay lại lấy giấy tờ trong căn nhà gần suối. Khoa phải giữ bà lại vì nước đang dâng.
"Giấy có thể xin lại," anh nói. "Người không thể."
Sau khi mưa giảm, họ phát hiện một ống nhựa mới chôn, nối từ khu khảo sát ra hồ chứa. Ống đã vỡ, nước bùn tràn xuống ruộng. Trên thân ống có mã vật tư của nhà thầu phụ chưa được cấp phép.
Khoa chụp ảnh, nhưng một nhóm bảo vệ đến yêu cầu anh rời khỏi khu vực. Họ nói đất thuộc dự án.
Nhi mở điện thoại ghi âm. "Xin cho biết căn cứ pháp lý của yêu cầu này."
Người trưởng nhóm đọc một văn bản photo, trong đó số thửa đất khác với số trên bản đồ. Nhi chỉ ra sai lệch, yêu cầu ghi vào biên bản. Họ không còn cách đuổi hai người mà không để lại bằng chứng.
Đêm đó, bà Lệ gọi: "Có người bảo tôi ký xác nhận đường ống không làm bẩn ruộng. Họ đưa ảnh chụp trước cơn mưa."
Khoa hỏi bà còn giữ ảnh không. Bà gửi tệp. Trong ảnh, đoạn ống đã được che bằng đất mới; nhưng bóng của nó hiện trên vũng nước.
Nhóm lập báo cáo khẩn, gửi cho huyện, bệnh viện huyện và cơ quan tài nguyên. Họ không nói “dự án phạm luật”, chỉ ghi rõ thời gian, vị trí, mẫu vật và điều chưa thể kết luận.
Sáng hôm sau, Bảo đến lán. Áo anh ta dính bùn, lần đầu không có người đi theo.
"Tôi không biết nhà thầu tự chôn ống," Bảo nói.
"Nhưng cậu biết họ đang làm trước khi có giấy phép."
"Tôi biết họ bị thúc tiến độ."
Nhi hỏi: "Cậu có quyền dừng họ không?"
Bảo nhìn con suối. "Có."
"Vậy vì sao không dừng?"
Bảo không trả lời. Anh ta đặt một chiếc USB lên bàn. "Trong này là nhật ký nội bộ. Tôi không thể để tên mình xuất hiện."
Khoa mở tệp trên máy cách ly. Nhật ký cho thấy nhà thầu đã nhận tiền theo từng mốc hoàn thành dù chưa có nghiệm thu. Một dòng cuối ghi “đẩy nhanh trước khi hội đồng xem xét bổ sung”.
"Cậu muốn chúng tôi dùng nó chống lại công ty?" Khoa hỏi.
"Tôi muốn sửa điều mình đã làm."
Nhi nhìn Bảo rất lâu. "Sửa không bắt đầu bằng cách giấu tên."
Bảo nói: "Tôi sẽ ký lời khai nếu các anh bảo vệ gia đình tôi khỏi bị đe dọa."
Ông Sáu đứng ngoài cửa, nghe hết. Ông bảo có thể cho Bảo ở nhà mình vài ngày, không phải vì tha thứ mà vì không muốn ai bị ép bằng sợ hãi.
Khoa sao lưu USB, lập biên bản bàn giao với chữ ký của Bảo. Họ không hứa sẽ giữ bí mật tuyệt đối; họ hứa chỉ dùng thông tin đúng quy trình.
Cuối ngày, hội đồng huyện công bố quyết định tạm dừng thi công. Khu đất được kiểm tra lại, còn các hộ dân được mời nhận hỗ trợ pháp lý miễn phí.
Khoa tưởng mình sẽ thấy nhẹ nhõm. Nhưng nhìn dòng nước đục, anh biết việc dừng công trình chỉ là cánh cửa đầu tiên. Phía sau nó là câu hỏi: liệu khu du lịch có thể tồn tại mà không biến rừng thành tài sản của một nhóm người?