Chương 5
Chương 5: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
Khoa gặp Bảo ở quán cà phê nhìn xuống hồ Xuân Hương. Bảo không nói về dự án ngay. Anh ta hỏi Khoa còn nhớ lần hai người dựng lều khảo sát trong rừng, khi cả nhóm chỉ có một chiếc bếp gas.
"Tôi nhớ," Khoa nói. "Cậu làm cháy nồi mì."
"Và cậu vẫn ăn hết."
Bảo đặt một tập giấy lên bàn. "Tôi muốn cậu quay lại. Vị trí giám đốc phát triển bền vững, cổ phần hai phần trăm. Cậu kiểm soát đánh giá môi trường, tôi lo vốn."
Khoa mở tập giấy. Lương, cổ phần, xe công tác, mọi thứ được trình bày rõ. Điều khoản cuối cùng yêu cầu mọi báo cáo rủi ro phải được hội đồng dự án duyệt trước khi công bố.
"Cậu muốn tôi ký để có quyền nói sau khi mọi người đã quyết định."
"Tôi muốn cậu ở bên trong. Ngoài kia, cậu chỉ có thể nhìn."
Khoa hỏi về đường hầm. Bảo thừa nhận bản vẽ chưa hoàn tất nhưng nói kỹ sư đã tính toán an toàn.
"Cho tôi xem báo cáo địa chất."
"Chưa thể."
"Vậy cổ phần hai phần trăm là tiền để tôi không hỏi nữa?"
Bảo bực. "Cậu lúc nào cũng nghĩ tôi là kẻ xấu."
"Tôi nghĩ cậu đang dùng lời hứa để mua thời gian."
Bảo rời đi. Trước khi ra cửa, anh ta nói: "Nếu dự án dừng, nhà đầu tư sẽ thu hồi tiền của những hộ đã nhận. Cậu có muốn chịu trách nhiệm cho chuyện đó không?"
Khoa không trả lời. Anh hiểu Bảo đang đặt một phần hậu quả lên vai mình.
Tối đó, Nhi nhận được thông báo từ ngân hàng: tài khoản hỗ trợ pháp lý của nhóm bị khóa vì có khiếu nại nguồn tiền. Cùng lúc, bà Lệ báo hợp đồng mua đất đã được công chứng dù bà chưa ký.
Nhi lập tức đến văn phòng công chứng. Camera cho thấy một người phụ nữ dùng căn cước giống bà Lệ, nhưng ảnh không phải bà. Hồ sơ công chứng được tạo từ một tài khoản truy cập ngoài giờ.
"Họ đang đẩy mọi người vào thế đã rồi," Nhi nói.
Khoa gọi cho các hộ, đề nghị họ không ký thêm giấy và giữ bản gốc. Ông Sáu đem đến một quyển sổ cũ ghi mực nước mười năm. Những con số cho thấy mùa khô năm nay bắt đầu sớm hơn, nghĩa là đường hầm sẽ tác động mạnh hơn dự báo.
Họ đưa sổ cho nhóm địa chất độc lập. Một kỹ sư trẻ tên Yến đồng ý khảo sát vết nứt với điều kiện không nhận tiền của dự án.
Ngày khảo sát, Yến phát hiện một đường nứt mới chạy ngang sườn đồi. Cô không kết luận sạt lở sẽ xảy ra, nhưng khuyến nghị cấm đào hầm trước khi khoan thăm dò.
Khoa quay phim toàn bộ, yêu cầu Yến nói rõ giới hạn kết luận. Không ai muốn lặp lại cách Bảo dùng một con số đẹp để che phần chưa biết.
Đêm, một email từ quỹ đầu tư gửi đến: họ sẽ cấp vốn nếu địa phương phê duyệt trước ngày mười lăm. Thời hạn chỉ còn một tuần.
Nhi nhìn lịch. "Họ không cần dự án an toàn. Họ cần một cái dấu trước khi người mua nhận ra rủi ro."
Khoa mở bản đồ, đánh dấu đường nứt và vị trí giếng. Cả hai điểm nằm trên cùng một lớp đất yếu.
Anh gọi cho Bảo lần cuối. "Dừng đường hầm. Công khai báo cáo địa chất."
Bảo nói rất nhỏ: "Tôi không dừng được nữa."
"Hay cậu không muốn?"
Cuộc gọi tắt. Ngay sau đó, máy của Khoa nhận một tệp nặc danh: danh sách khoản tiền chuyển cho ba cán bộ thẩm định. Tệp chỉ có số tài khoản và ngày giao dịch, không có tên.
Nhi nhìn danh sách. "Ta không thể công bố như thể đã kết tội."
"Nhưng có thể chuyển cho cơ quan điều tra."
Khoa gửi tệp qua kênh chính thức, kèm lời đề nghị không sử dụng danh tính người gửi. Đến sáng, nhóm nhận thông báo: hồ sơ dự án bị yêu cầu bổ sung.
Một tuần bị kéo dài thêm ba ngày.
Không ai gọi đó là thắng lợi. Nhưng ba ngày đủ để họ đo được một cơn mưa lớn đầu mùa.