Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
3 phút đọc

Chương 8

Chương 8: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng

Hội đồng huyện không thích những câu trả lời không có con số. Họ hỏi hợp tác xã đón bao nhiêu khách, nộp bao nhiêu thuế, tạo bao nhiêu việc làm.

Khoa trình bày một bảng dự báo nhỏ hơn nhiều so với dự án cũ. Năm đầu chỉ có sáu mươi phòng, ba tuyến trải nghiệm, doanh thu đủ trả công và bảo dưỡng suối. Không có khoản lợi nhuận khổng lồ để khoe với nhà đầu tư.

Một thành viên hội đồng hỏi: "Nếu khách không đến thì sao?"

Nhi đáp: "Chúng tôi giảm chi phí cố định, không vay để xây trước. Nếu không có khách, chúng tôi vẫn còn vườn và nguồn nước."

Câu trả lời khiến phòng họp im lặng. Người ta quen với dự án phải tăng trưởng bằng mọi giá, không quen với một kế hoạch đặt sự sống sót lên trước.

Trong lúc chờ phê duyệt, một công ty du lịch lớn đề nghị mua quyền bán tour độc quyền. Họ hứa đưa khách quốc tế nhưng yêu cầu người dân mặc trang phục “đúng bản sắc” và biến việc hái cà phê thành màn trình diễn cố định.

Bà Lệ đọc hợp đồng, cau mày. "Họ trả tiền để chúng ta diễn cuộc sống của mình."

Hợp tác xã từ chối. Thay vào đó, họ thiết kế trải nghiệm do người dân dẫn: khách học làm đất, nghe chuyện nguồn nước, ăn bữa cơm bình thường và được phép không chụp ảnh khi người địa phương yêu cầu.

Bảo phụ trách bán tour, nhưng mỗi trang quảng cáo phải được người dẫn trải nghiệm duyệt. Anh ta phàn nàn rằng quy trình quá chậm.

Khoa nói: "Chậm hơn một chút còn hơn quảng cáo điều người dân không muốn."

Một đêm, máy chủ dữ liệu công khai bị tấn công. Các bản đồ mực nước biến mất, thay bằng một file có thông tin sai. Nhi phát hiện bản sao lưu trên máy chủ trường đại học vẫn nguyên, nhưng nhóm phải chứng minh thời điểm cập nhật.

Họ lập hệ thống ghi dấu thời gian công khai. Mỗi mẫu nước được cấp mã, người nhận và người chuyển đều ký. Không có một máy chủ trung tâm nào đủ quyền xóa toàn bộ.

Ông Sáu nói: "Hồi trước, chỉ cần một người giữ chìa khóa là cả làng phải tin. Giờ chia chìa cho nhiều người, có bất tiện nhưng ít ai tự ý mở cửa."

Đúng ngày thử nghiệm tour, mưa lớn lần nữa. Nhóm khách sinh viên mắc kẹt bên kia suối. Người dân dùng xe máy kéo họ về, không tổ chức chương trình. Một công ty truyền thông chụp ảnh, muốn biến sự cố thành câu chuyện phiêu lưu.

Nhi từ chối đăng ảnh một khách bị thương nhẹ nếu chưa được đồng ý. Bảo mất một bài quảng bá, nhưng giữ được nguyên tắc đầu tiên của hợp tác xã.

Cuối tháng, doanh thu không cao. Có người nản, đề nghị bán lại đất cho nhà đầu tư cũ. Bà Lệ mang sổ nước ra đặt giữa bàn.

"Năm nay giếng không cạn," bà nói. "Mình không thể dùng một tháng ít khách để quên điều đó."

Khoa không hứa sẽ thành công. Anh chỉ đề nghị ký tiếp sáu tháng thử nghiệm, với quyền dừng nếu chi phí vượt quá mức chịu đựng.

Mọi người bỏ phiếu. Kết quả sít sao nhưng đủ.

Sau cuộc họp, Bảo nói với Khoa: "Tôi từng nghĩ dự án phải lớn mới đáng làm."

"Cậu vẫn có thể làm lớn, chỉ đừng làm lớn hơn quyền quyết định của những người chịu ảnh hưởng."

Bảo nhìn những tấm vé tour trong tay. "Nếu một ngày có một nghìn khách thì sao?"

"Khi đó, mình phải hỏi lại từ đầu xem rừng chịu được bao nhiêu."

Trên bảng thông báo, lịch đo nước tháng tới được dán cạnh lịch đón khách. Hai dòng có cùng tầm quan trọng.

Đã sao chép liên kết chương