Chương 10
Chương 10: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
Ngày khánh thành tuyến trải nghiệm đầu tiên không có sân khấu lớn. Hợp tác xã chỉ đặt một chiếc bàn gỗ dưới gốc dẻ già, bên cạnh tấm biển mới: “Nguồn nước chung — ai cũng có quyền hỏi”.
Khoa đọc báo cáo sáu tháng. Mực nước giữ ổn định, chất lượng mẫu cải thiện, số khách thấp hơn dự án cũ từng hứa nhưng cao hơn kế hoạch thí điểm. Ba mươi bốn hộ có thu nhập trực tiếp, mười một người trẻ quay về làm việc theo mùa.
Bảo đứng phía sau, không còn mặc vest. Anh ta mang hồ sơ hoàn trả tiền cho các hộ chưa muốn tham gia. Vụ án vẫn đang điều tra; tên anh ta xuất hiện trên báo, nhưng anh đã chọn hợp tác.
"Tôi không nghĩ một khu du lịch có thể bắt đầu bằng việc từ chối xây," Bảo nói.
Khoa nhìn con đường mòn. "Nhiều thứ bắt đầu bằng việc biết không nên làm gì."
Nhi trao cho mỗi hộ một chìa khóa tủ lưu trữ dữ liệu. Không ai giữ một mình quyền xóa mẫu nước, hợp đồng hay lịch tour. Những quy tắc này làm cuộc họp chậm hơn, nhưng cũng khiến người ít nói có thời gian suy nghĩ.
Bà Lệ dẫn đoàn khách đầu tiên. Bà không mặc trang phục được thuê, chỉ khoác chiếc áo len cũ. Đến giếng cổ, bà kể chuyện những năm hạn hán và cách người làng chia nhau từng can nước.
Một du khách hỏi tại sao không xây khách sạn lớn. Bà trả lời: "Vì nếu xây lớn hơn sức của đất, khách đến hôm nay sẽ lấy mất nước của con cháu ngày mai."
Chiều, mưa rơi. Nhóm phải dừng tuyến đi bộ. Không ai phàn nàn nhiều; khách được mời vào bếp học rang cà phê và nghe tiếng mưa trên mái tôn.
Khoa nhận tin cơ quan điều tra đã khởi tố vụ giả mạo hồ sơ và yêu cầu thu hồi tiền bất hợp pháp. Anh đọc xong, không thấy vui. Những quyết định sai đã gây ra nhiều tháng bất ổn cho cả làng.
Nhi đặt tay lên bảng điều lệ. "Chúng ta không sửa được thời gian đã mất. Chỉ có thể khiến lần sau khó lặp lại hơn."
Họ mở kho dữ liệu cho sinh viên và nhóm nghiên cứu, miễn là không lấy thông tin riêng tư của hộ dân. Một trường đại học đề nghị cùng phát triển hệ thống quan trắc giá rẻ. Hợp tác xã giữ quyền kiểm soát dữ liệu nguồn nước.
Khoa nhìn những đường biểu đồ chạy trên màn hình. Mỗi đường không phải lời hứa doanh thu, mà là dấu hiệu cho biết khi nào phải dừng.
Đêm xuống, tấm biển “Không phận sự miễn vào” được tháo khỏi lối xuống suối. Thay vào đó là một cánh cổng thấp, mở vào giờ khảo sát và đóng khi nước dâng. Không phải ai cũng được vào mọi lúc; nhưng lý do được ghi rõ, và người dân có chìa khóa.
Khoa nhớ ngày đầu đứng trước cọc đỏ, nghĩ rằng mình chỉ cần chứng minh một dự án sai. Hóa ra việc khó hơn là xây một dự án đủ nhỏ để mọi người cùng chịu trách nhiệm.
Nhi hỏi: "Anh còn gọi nó là đế chế không?"
Khoa nhìn những mái nhà rải rác, con suối, vườn cà phê và bảng lịch đo nước. "Không. Đế chế cần một người đứng trên. Cái này cần nhiều người đứng cạnh nhau."
Từ trong rừng, tiếng chim gọi nhau sau mưa. Một cảm biến báo mực nước tăng, mọi người cùng xem. Họ chưa biết mùa sau sẽ thế nào, nhưng lần đầu tiên, không ai bị đặt bên ngoài bản đồ.