Chương 2
Chương 2: Đế Chế Khu Du Lịch Trải Nghiệm 600 Tỷ Đất Lâm Đồng
Khoa không vào khu rừng bằng cổng chính. Anh rẽ qua con đường bê tông sau nhà máy nước, dừng xe ở nơi tấm bản đồ địa chính bị gió thổi lật một góc.
Nhi đã đứng chờ bên cạnh chiếc xe bán tải cũ. Cô đưa anh đôi găng tay và một túi niêm phong.
"Đừng chạm vào cọc mới," Nhi nói. "Nếu họ biết ta đã thấy, họ sẽ thay nó trước khi đoàn kiểm tra đến."
Khoa nhìn hàng cọc sơn đỏ chạy vào rừng. Trên bản đồ, khu đất này là hành lang bảo vệ suối. Trong hồ sơ dự án của Bảo, nó biến thành “vùng cảnh quan phụ trợ”. Một cụm từ đủ mềm để biến cây cổ thụ thành đường xe điện.
Hai người đi dọc con suối. Nước đục hơn lần khảo sát trước, trên mặt có váng dầu mỏng. Khoa lấy mẫu ở ba vị trí, ghi giờ, độ sâu và tên người chứng kiến. Nhi quay video cả quy trình.
"Anh Bảo gửi bản thiết kế mới," cô nói. "Có một đường hầm lấy nước chạy dưới sườn đồi."
"Hầm lấy nước cho khu nghỉ dưỡng?"
"Họ gọi là hồ điều hòa. Nhưng điểm xả nằm ngay dưới nhà dân."
Khoa mở bản vẽ trên máy tính bảng. Đường ống màu xanh cắt qua vùng mà ông Sáu, người trông rừng, từng nói là nơi giếng cổ của làng. Nếu hạ mực nước, suối sẽ cạn vào mùa khô.
Ở cuối rừng, họ gặp bà Lệ, chủ một vườn cà phê. Bà không muốn ký vào danh sách phản đối vì Bảo đã hứa mua toàn bộ đất với giá gấp ba. Nhưng bà chỉ vào con suối và nói: "Tiền mua được mái tôn. Không mua được nước cho cây."
Khoa hỏi bà có nhận bản sao đánh giá môi trường không. Bà lắc đầu. Hồ sơ chỉ được đọc ở trụ sở xã, không cho chụp.
Nhi ghi lại câu chuyện, rồi hỏi một câu không có trong biểu mẫu: "Nếu dự án thay đổi, điều gì khiến bác có thể đồng ý?"
Bà Lệ suy nghĩ rất lâu. "Đừng lấy con suối. Đừng bắt tôi dọn khỏi đất của mình. Và nếu các cô cậu hứa, hãy ghi thành giấy."
Chiều đó, Bảo gọi Khoa. Giọng anh ta thân mật như chưa từng có tấm biển cấm.
"Cậu đi khảo sát mà không báo tôi?"
"Tôi đang làm phần đánh giá độc lập."
"Độc lập thì tốt, nhưng đừng biến mấy vũng nước thành khủng hoảng. Nhà đầu tư muốn nghe tiến độ."
Khoa hỏi thẳng về đường ống. Bảo im lặng một nhịp rồi nói đó là phương án dự phòng.
"Phương án dự phòng không cần đi qua giếng cổ."
"Cậu bắt đầu giống Nhi rồi đấy. Lúc nào cũng giả định điều xấu nhất."
Nhi giật điện thoại khỏi tay Khoa. "Giả định điều xấu nhất là công việc của người làm đánh giá rủi ro."
Bảo cười. "Hai người cứ làm báo cáo. Tôi sẽ làm dự án."
Cuộc gọi kết thúc. Khoa gửi các mẫu nước đến phòng thí nghiệm đại học, nhưng email bị trả về vì tài khoản dự án đã bị thu hồi. Nhi mở một kênh mới, dùng địa chỉ cá nhân của cô.
Đêm ấy, Khoa phát hiện trong ảnh video có một chi tiết nhỏ: một chiếc máy khoan đã được đặt bên bờ suối, dù giấy phép khảo sát chưa được cấp. Trên thân máy là mã tài sản của một công ty xây dựng không xuất hiện trong hồ sơ dự án.
Nhi phóng to logo. "Công ty này từng bị phạt vì san lấp đất rừng ở Kon Tum."
Khoa nhìn con số trên cọc đỏ. Bên dưới lớp sơn mới là một vạch màu vàng cũ, đánh dấu ranh giới bảo vệ nước từ nhiều năm trước.
"Họ không bắt đầu xây từ hôm nay," anh nói. "Họ đã chia đất thành từng phần để không ai nhìn thấy toàn bộ."
Tin nhắn từ bà Lệ đến lúc gần nửa đêm: “Có người mang giấy đến bảo tôi ký lại. Họ nói nếu không ký, vườn sẽ bị thu hồi vì nằm trong hành lang dự án.”
Khoa không trả lời ngay. Anh mở bản đồ, nối các cọc đỏ thành một đường. Nó không chỉ bao quanh khu nghỉ dưỡng; nó ôm trọn ba giếng nước của làng.
Nhi nói: "Ngày mai phải xin hồ sơ gốc."
Khoa gật đầu. Ngoài cửa, tiếng mưa nhỏ rơi lên mái tôn. Không ai gọi đó là một dấu hiệu. Nhưng trên bản đồ, đường màu đỏ đã khép lại quanh nguồn nước.