Chương 10
Chương 10: Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách
Hai năm sau ngày Thảo tháo lô áo đầu tiên khỏi giá, xưởng mới vẫn không lớn như những bản kế hoạch từng hứa. Nhưng nó có thư viện mẫu, bảng tên người làm và một phòng đào tạo mở vào cuối tuần.
Bộ sưu tập “Đường May Sống” được trưng bày ở một không gian nhỏ tại Hà Nội. Bên cạnh mỗi mẫu là một thẻ ghi vải, người cắt, người may, người kiểm tra và những lần sửa.
Khách hỏi vì sao phải kể cả lỗi. Vy trả lời: "Vì người mua có quyền biết một sản phẩm đã được làm ra thế nào."
Thảo đứng sau một chiếc áo khoác có đường may lệch được giữ nguyên. Lệch hai milimet, nhưng phần sờn tạo nên dáng áo riêng. Hạnh là người đề xuất giữ nó.
Một tập đoàn gửi đề nghị mua cổ phần lần cuối. Họ đồng ý mọi nguyên tắc trên giấy nhưng muốn quyền thay giám đốc khi doanh thu giảm hai quý. Công ty bỏ phiếu và từ chối.
Không ai ảo tưởng rằng mình sẽ luôn đúng. Họ chỉ muốn quyền sửa sai ở nơi những người làm việc có thể nhìn thấy.
Thảo trở lại xưởng cũ thăm An. Hai người đặt bản sao sổ phác của ông Hào cạnh ảnh lớp thợ mới. Người thầy không còn, nhưng phương pháp của ông tiếp tục trong từng đường may được ghi tên.
Buổi chiều, một học viên hỏi Thảo có bao giờ tiếc cơ hội bán thương hiệu không. Cô nói có, nhưng không tiếc những người đã ở lại.
Trên chuyền, máy ép chạy đều. Dũng kiểm tra cúc, Hạnh đo đường ráp, Vy đọc hợp đồng phân phối. Thảo đi từng bàn, không còn là người duy nhất quyết định.
Chiếc áo khoác cuối ngày rời máy với một đường may cố ý không thẳng. Người thợ trẻ gọi Thảo lại, chờ phán quyết.
"Chị Thảo, khách lấy lúc sáu giờ."
Thảo lật mặt trái, kiểm tra sợi chỉ rồi gật đầu. "Ghi tên em vào thẻ."
Người thợ cười, cúi xuống làm tiếp.
Ngoài cửa, bảng hiệu mới không mang tên một cá nhân. Nó ghi: “Xưởng Rách — quần áo được làm bởi những người có tên”.
Thảo đứng dưới bảng, nghe tiếng máy may và tiếng người gọi nhau bằng tên riêng. Cô hiểu một đế chế không cần xây bằng cách giấu đi những đôi tay. Nếu nó tồn tại, nó phải đủ rộng để mỗi đường may đều có chỗ đứng.