Chương 6
Chương 6: Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách
Thảo đưa lớp thợ trẻ đi thăm xưởng dệt ở Nam Định. Họ nhìn sợi vải được nhuộm bằng màu tự nhiên, nghe người quản lý nói về lượng nước và phần vải thừa.
Một học viên hỏi tại sao không mua vải rẻ nhập khẩu. Thảo nói giá rẻ đôi khi chỉ là phần hóa đơn; phần còn lại nằm ở nước thải và thời gian của người khác.
Trong kho, họ phát hiện một lô vải có độ co rút bất thường. Nhà dệt đã đổi sợi nhưng không báo. Nếu dùng, cả bộ sưu tập sẽ sai kích thước sau khi giặt.
Quản lý xin họ giữ im lặng để tránh mất hợp đồng. Thảo đề nghị trả lại lô vải và cùng tìm nguyên nhân. Hợp tác kinh doanh không đồng nghĩa nhắm mắt.
Về xưởng, Vy tính lại giá. Dòng minh bạch đắt hơn hàng đại trà, nhưng khách cũ bắt đầu quay lại vì áo mặc bền. Một cửa hàng nhỏ đề nghị bán thử, ghi rõ tên người làm trên thẻ sản phẩm.
Vinh tiếp tục kiện ngược, cáo buộc Thảo làm lộ bí mật công ty. Tòa yêu cầu anh ta nêu cụ thể bí mật nào bị lộ. Danh sách họ nộp lại chính là những mẫu đã đăng công khai.
Dũng phải ra làm chứng. Anh ta thừa nhận đã bán ảnh mẫu vì nợ, nhưng nói Vinh biết nguồn gốc. Thảo không che giấu phần sai của Dũng; cô chỉ đề nghị tòa xem cả sức ép mà anh ta chịu.
Sau phiên, Dũng xin làm việc tại xưởng. Thảo từ chối ngay, rồi đề nghị anh thử việc ba tháng ở bộ phận kiểm kho với mức lương rõ ràng.
"Tôi không tha thứ," cô nói. "Nhưng tôi cũng không muốn một lỗi lầm trở thành cả đời của anh."
Dũng gật đầu.
Trong phòng cắt, Hạnh phát hiện một bản rập mới bị chụp trộm. Camera cho thấy người vào là nhân viên cũ của Vinh, nay đã nghỉ. Không có bằng chứng trực tiếp ai thuê người đó.
Vy muốn khóa toàn bộ xưởng. Thảo đề nghị chỉ nâng cấp quyền truy cập, không biến nơi làm việc thành nhà tù. Mỗi người được xem phần cần thiết, dữ liệu nhạy cảm có nhật ký.
Một tuần sau, bộ sưu tập “Đường May Sống” được chọn vào hội chợ thiết kế khu vực. Thảo phải quyết định có mang mẫu tranh chấp theo hay không.
Cô chọn mang, nhưng trưng bày cùng sổ phác và câu chuyện về người thợ. Không biến tranh chấp thành màn trả thù, chỉ nói rõ nguồn gốc.
Khách quốc tế hỏi mua quyền phân phối. Vy trả lời rằng mọi hợp đồng đều phải giữ quy chế chia lợi nhuận. Hai lời mời bị rút, một lời mời ở lại.
Thảo nhìn con số đơn hàng nhỏ hơn dự kiến nhưng không thấy tiếc. Một thương hiệu không cần có mặt ở mọi nơi nếu người làm bên trong còn có tiếng nói.