Chương 5
Chương 5: Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách
Luật sư của Thảo đệ đơn yêu cầu tòa áp dụng biện pháp khẩn cấp với bộ sưu tập của Vinh. Họ không xin cấm toàn bộ sản phẩm, chỉ xin giữ mẫu vật, dữ liệu và doanh thu liên quan đến hoa văn.
Vinh phản đối, nói Thảo đang dùng một tranh chấp nhỏ để gây chú ý. Anh ta mang đến một chuyên gia thiết kế, người khẳng định hoa văn là ý tưởng phổ biến.
Thảo ngồi phía sau, nghe họ mô tả những đường nét cô đã vẽ trong căn phòng nóng bốn năm trước như một sự trùng hợp vô danh.
Khi được hỏi, cô không kể cảm xúc. Cô trình bày chuỗi thời gian: sổ phác, ảnh metadata, phiếu giao vải, thanh toán trung gian và lời khai của Dũng.
Thẩm phán yêu cầu hai bên bảo toàn dữ liệu. Vinh phải nộp máy tính chứa file thiết kế; Thảo phải nộp bản sao sổ phác có công chứng.
Sau phiên, Vinh chặn cô ngoài hành lang. "Cô có thể nhận năm trăm triệu, rút đơn, và tiếp tục làm nhà cung cấp cho tôi."
Thảo đáp: "Anh muốn mua sự im lặng hay mua lại quyền gọi tên tôi?"
Vinh không trả lời.
Ở xưởng, đơn hàng tăng đột ngột vì truyền thông đưa tin. Thảo từ chối một nửa để không buộc thợ tăng ca. Một nhà đầu tư hỏi vì sao không mở nhà máy lớn.
Vy nói: "Chúng tôi không mở rộng trước khi biết mình kiểm soát được chuỗi cung ứng."
Nhà đầu tư rút. Sổ tiền mặt mỏng đi, nhưng họ giữ được quyền quyết định.
Hạnh đề nghị đào tạo lớp thợ trẻ từ trường nghề. Thảo đồng ý, nhưng yêu cầu học viên được trả phí học việc thay vì làm không công. Một số người bảo đó là chi phí không cần thiết.
Thảo đưa họ xem hợp đồng cũ của mình. "Tôi từng học bằng tiền thuê nhà. Tôi không muốn ai bắt đầu nghề bằng nợ."
Vụ án tiến triển khi chuyên gia giám định xác nhận ảnh mẫu của Thảo được tạo trước khi Vinh đăng ký nhãn. Tuy nhiên, quyền tác giả vẫn cần chứng minh ai là người hoàn thiện sản phẩm thương mại.
Thảo mời Hạnh và hai người thợ cùng đối chiếu từng phiên bản. Họ chỉ ra điểm chỉnh sửa mà người ngoài không nhận ra: một đường cong được kéo bằng tay, một đoạn chỉ may đổi hướng để chịu lực.
"Thiết kế không nằm riêng trên giấy," Hạnh nói. "Nó nằm trong cách tay người thợ giải quyết một lỗi."
Bản ghi lời khai được gửi đến tòa. Vinh yêu cầu thương lượng lần nữa, nhưng lần này đề nghị ghi tên Thảo trên bộ sưu tập nếu cô cấp phép độc quyền.
Thảo hỏi: "Bao lâu?"
"Mười năm."
"Không."
"Cô sẽ mất cơ hội đưa tên mình ra quốc tế."
"Tôi muốn cơ hội đó thuộc về cả người cắt vải và người hoàn thiện đường may."
Cuối tuần, tập đoàn nước ngoài tuyên bố tạm dừng mua thương hiệu Vinh vì phát hiện nghĩa vụ pháp lý chưa công bố. Vinh mất nhà đầu tư, nhưng vẫn còn cửa hàng.
Thảo không ăn mừng. Cô chỉ dán bản quy chế mới lên tường xưởng.