Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách
3 phút đọc

Chương 4

Chương 4: Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách

Thảo mời mười hai người thợ cũ đến xưởng, không phải để tuyển người mà để hỏi họ đã từng mất mẫu như thế nào. Câu trả lời giống nhau: họ gửi ảnh cho quản lý, mẫu được chỉnh sửa, rồi tên người làm biến mất khỏi hồ sơ.

Một chị thợ tên Hạnh kể rằng chị từng may cả bộ sưu tập nhưng chỉ nhận tiền theo giờ. Khi thương hiệu thành công, chị bị nói không có quyền nhận công.

Vy ghi chép, Thảo hỏi từng người có muốn tên mình xuất hiện không. Không ai muốn bị đưa ra trước khi có hợp đồng rõ ràng.

Họ soạn một quy chế mới: mỗi mẫu có mã người tạo, ngày, vật liệu và người duyệt; thợ được nhận phần tiền khi mẫu được bán; mọi hình ảnh thử nghiệm lưu trên hệ thống mà họ có quyền truy cập.

Quy chế làm chi phí quản lý tăng, nhưng Thảo nói đó là giá của việc không xóa người khỏi sản phẩm.

Vinh gửi lời mời tranh luận công khai. Anh ta muốn biến vụ tranh chấp thành một buổi livestream, nơi khán giả bình chọn ai “xứng đáng” với mẫu thiết kế.

Thảo từ chối cuộc thi. Cô đề nghị đối thoại có luật sư và hồ sơ gốc. Vinh không chấp nhận.

Trong lúc đó, một nhà bán lẻ lớn đề nghị đặt một nghìn áo nếu Thảo bỏ hoa văn tranh chấp. Hợp đồng có lợi, đủ cứu xưởng, nhưng đồng nghĩa bỏ phần quan trọng nhất của bộ sưu tập.

Vy hỏi cô sẽ chọn gì. Thảo chỉ vào bảng lương. Nếu từ chối, mười tám người mất việc trong mùa thấp điểm.

Họ chia bộ sưu tập thành hai dòng: một dòng dùng hoa văn mới, một dòng giữ mẫu cũ nhưng ghi rõ lịch sử và tình trạng tranh chấp. Nhà bán lẻ chỉ nhận dòng mới, nhưng giúp xưởng có dòng tiền.

Thảo không gọi đó là bỏ cuộc. Cô gọi là mua thời gian để bảo vệ phần còn lại.

An gửi thêm một thùng tài liệu của ông Hào. Trong đó có thư ông viết cho Thảo, chưa từng gửi. Ông kể mình từng bán một mẫu áo cho một thương hiệu lớn vì cần trả nợ, sau đó hối hận vì người thợ trẻ bị gạt khỏi câu chuyện.

"Nếu con trở lại nghề," thư viết, "đừng chỉ may đẹp. Hãy để người may có chỗ đứng trong tờ giấy."

Thảo đọc thư trong phòng cắt, không khóc. Cô gọi Hạnh và đề nghị cùng đứng tên quy chế mới.

Ngày đầu dòng sản phẩm mới ra mắt, khách không hiểu tại sao trên nhãn có thêm tên người cắt, người may và người kiểm tra. Một số người hỏi có cần nhiều chữ vậy không.

Thảo trả lời: "Đủ để biết chiếc áo không tự sinh ra."

Cuối ngày, một tài khoản ẩn danh gửi ảnh hóa đơn cho thấy Vinh đã mua mẫu từ Dũng trước khi ký hợp đồng. Dưới ảnh là lời nhắn: “Người đặt hàng thật sự không phải Vinh.”

Vy phóng to logo trên hóa đơn. Đó là một tập đoàn thời trang nước ngoài đang đàm phán mua thương hiệu Vinh.

Thảo hiểu cuộc tranh chấp không chỉ vì một hoa văn. Nó là phần thử nghiệm để bên mua biết thương hiệu này có thể nuốt một người thợ mà không bị ai hỏi.

Đã sao chép liên kết chương