Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách
3 phút đọc

Chương 2

Chương 2: Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách

Thảo tháo toàn bộ lô áo khỏi giá trưng bày, dù Vinh đã chuyển khoản đặt cọc từ sáng.

"Chị không thể làm thế," cậu thợ trẻ nói. "Cửa hàng mở bán tối nay."

"Đường may này sẽ bung sau ba lần giặt."

Thảo lộn mặt trái chiếc áo. Sợi chỉ dùng sai cỡ, mép vải bị kéo căng, nhãn thành phần ghi cotton nhưng mẫu lại pha polyester. Người mua không nhìn thấy ngay, nhưng họ sẽ trả giá sau một tháng.

Vinh gọi điện, giọng gay gắt. Anh ta đòi giao hàng đúng hạn và nói khách chỉ quan tâm ảnh trên mạng.

Thảo đáp: "Nếu anh muốn bán ảnh, tôi giao ảnh. Nếu muốn bán áo, hãy sửa cho đúng."

Vinh dọa phạt. Thảo đóng máy, chụp toàn bộ lỗi và gửi biên bản. Cô không thể tiếp tục nhận đơn mà không biết ai chịu trách nhiệm khi người mua khiếu nại.

Buổi trưa, Vy đến xưởng. Cô từng phụ trách thương hiệu cho một hãng lớn, nay muốn mở nhãn hàng riêng với Thảo. Vy mang bản kế hoạch gọi vốn và một câu hỏi: "Mình có thể làm thời trang Việt mà không giả vờ mọi thứ được may trong một căn phòng đẹp không?"

Thảo đưa cô xem kho vải tồn. Nhiều cuộn không có nguồn gốc rõ, một số nhãn bị bóc. Vy đề nghị tạm dừng nhận đơn mới, truy ngược từng nhà cung cấp.

Họ bắt đầu từ mẫu áo khoác. Vải chính đến từ một xưởng dệt ở Nam Định; nút kim loại lấy từ một cơ sở ở Hưng Yên. Thảo gọi cho từng nơi, hỏi giờ sản xuất, tiêu chuẩn và điều kiện trả hàng.

Một nhà cung cấp nói thẳng: "Hàng có lỗi cũng được, bên chị ép giá thì phải chịu."

Thảo không cãi. Cô ghi lại, rồi loại nhà cung cấp đó.

Vấn đề không chỉ ở chất lượng. Trong bảng lương xưởng cũ, người thợ được trả theo số sản phẩm, không có tiền cho thời gian sửa. Vì thế họ giấu lỗi để kịp chuyền.

Vy đề nghị tính lại giá thành. Sản phẩm sẽ đắt hơn mười tám phần trăm.

"Khách có mua không?" Thảo hỏi.

"Không biết. Nhưng mình có thể nói vì sao nó đắt."

Buổi tối, Vinh đăng một bài nói Thảo phá hợp đồng vì muốn gây chú ý. Cùng lúc, một tài khoản lạ đăng ảnh chiếc áo lỗi kèm lời chê hàng Việt chỉ biết làm nhái.

Thảo nhìn bài đăng, nhớ những năm cô may thuê trong căn phòng nóng, nơi tên mình không bao giờ xuất hiện trên nhãn. Cô muốn đáp trả, nhưng Vy bảo hãy lưu ảnh và tập trung vào mẫu thật.

Họ mở một buổi kiểm tra công khai tại xưởng: người mua được xem mặt trái của sản phẩm, nghe thợ giải thích và hỏi giá. Không có ánh đèn sàn diễn, chỉ có bàn cắt, máy vắt sổ và mùi vải mới.

Một khách hàng cầm chiếc áo lên, hỏi: "Nếu tôi mua, chị có sửa miễn phí khi đường may bung không?"

Thảo nói: "Có, nhưng mục tiêu là không để nó bung."

Cuối ngày, họ chỉ bán được mười hai chiếc. Nhưng mười hai người ấy để lại số điện thoại và đề nghị góp ý sau khi mặc thử.

Vy nhìn sổ đơn hàng. "Ít hơn dự kiến."

"Ít nhưng biết mình đang bán gì."

Trong kho, Thảo phát hiện một cuộn vải có họa tiết gần như trùng với mẫu cô thiết kế năm năm trước, mẫu từng bị một thương hiệu lớn đăng ký độc quyền. Nhãn cuộn vải ghi nhà cung cấp mới của Vinh.

Vy hỏi: "Cậu nghĩ họ lấy lại mẫu của cậu?"

Thảo sờ đường nét trên vải. "Không chỉ lấy. Họ đang dùng nó để ép mình chứng minh tôi không còn quyền với chính ý tưởng của mình."

Đã sao chép liên kết chương