Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách
2 phút đọc

Chương 9

Chương 9: Đế Chế Thời Trang Việt Và Sự Trở Về Của Thợ May Rách

Một đợt đứt gãy chuỗi cung ứng khiến nhà dệt không giao được vải. Nhà bán lẻ đòi bồi thường và dọa hủy hợp đồng. Vy muốn mua vải thay thế từ một nhà máy lớn.

Thảo kiểm tra chứng nhận và phát hiện nhà máy kia từng bị phản ánh về giờ làm. Cô từ chối dù biết dòng tiền sẽ thiếu.

Họ chuyển sang dùng vải tồn, thiết kế lại một phần bộ sưu tập. Mẫu mới không còn đối xứng, mỗi chiếc có một biến thể nhỏ. Khách hàng được thông báo trước, ai không thích được đổi.

Giải pháp không hoàn hảo nhưng giữ xưởng hoạt động. Hạnh lập nhóm sửa rập, Dũng thương lượng với nhà dệt, Vy giải thích với nhà bán lẻ.

Vinh gửi lời xin lỗi riêng, nói anh ta muốn bán lại cửa hàng và không muốn người mua tiếp quản tranh chấp. Thảo đồng ý ký xác nhận kết thúc nghĩa vụ, với điều kiện tên những người tạo mẫu được ghi trong hồ sơ.

Ngày ký, Vinh hỏi cô có thấy hả hê không. Thảo nói: "Không. Tôi chỉ thấy nhẹ hơn khi không phải dành năng lượng để chứng minh điều đáng lẽ được ghi từ đầu."

An đem đến bản rập cũ của ông Hào. Thảo đưa một bản vào kho lưu trữ mở, để học viên có thể nghiên cứu. Cô giữ bản gốc trong tủ, không phải để khóa mà để bảo vệ bối cảnh.

Một nhà thiết kế trẻ đề nghị hợp tác và hỏi có thể dùng hoa văn không. Thảo nói được, nếu ghi nguồn, chia lợi nhuận và không biến lịch sử thành khẩu hiệu.

Người trẻ đồng ý, rồi cùng họ tạo một dòng sản phẩm cho công nhân may: áo bền, dễ sửa, giá vừa phải. Lần đầu, thương hiệu không bắt đầu từ sàn diễn mà từ phòng nghỉ của xưởng.

Cuối chương trình, một nữ công nhân cầm micro nói: "Tôi không cần nổi tiếng. Tôi chỉ muốn khi ai đó hỏi chiếc áo này do ai may, tên tôi không bị bỏ trống."

Thảo quay mặt đi một lúc. Cô không muốn biến câu nói thành cảnh cảm động; nó là điều tối thiểu.

Đã sao chép liên kết chương