Chương 1

Chương 1

Trong tiệc mừng trăm năm của Hầu phủ, khắp đại điện tân khách đông nghịt, quyền quý tề tựu. Ta là đích trưởng nữ của Hầu phủ, cũng là vị chuẩn Thái tử phi mà Thái tử đã sớm sai người mang sính lễ đến cầu thân, ung dung ngồi trên ghế chủ vị, tiếp nhận lời chúc mừng của mọi người. Hương trà bảng lảng lan tỏa, tiếng đàn sáo du dương không dứt, khắp đại điện đều là những bậc quyền quý đang nâng chén cười nói. Thái tử Tiêu Tẫn Nghiêm ngồi bên cạnh ta, tóc búi cao dưới chiếc ngọc quan, dung mạo như tranh. Hắn từng hứa sẽ che chở ta suốt một đời. Ta cũng từng tin đó là thật. Cho đến giờ khắc này —— Ngoài cửa đại điện chợt vang lên một trận náo động. Đường muội Chung Linh Xu từ nhỏ được nuôi dưỡng trong phủ, gia cảnh vô cùng khó khăn, xách váy chạy thẳng vào giữa đại điện. Nàng ta mặc một bộ váy áo màu trắng thanh nhã, trên mái tóc chỉ cài duy nhất một đóa hoa lụa, khiến cả người toát lên vẻ thanh cao thoát tục, như không vương chút bụi trần. Ánh mắt của toàn bộ tân khách trong đại điện lập tức đồng loạt dồn cả về phía nàng ta. Chung Linh Xu quỳ thẳng trước mặt ta, lúc ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập vẻ quật cường cùng si mê cố chấp, giọng nói trong trẻo vang khắp cả đại điện:
“Trưởng tỷ, muội muốn công bằng cạnh tranh với tỷ, cầu xin Thái tử điện hạ Tiêu Tẫn Nghiêm rủ lòng thương xót!”
Lời vừa dứt, cả đại điện lập tức xôn xao. Tiếng chén ngọc va chạm, tiếng chuyện trò cười nói đều đột ngột ngừng bặt. Ánh mắt của tất cả mọi người đều dừng chặt trên người ta và nàng ta. Tiêu Tẫn Nghiêm ngồi bên cạnh ta, trong đôi mắt dài hẹp ấy chẳng những không có lấy nửa phần quở trách, trái lại còn thoáng lướt qua một tia tán thưởng kín đáo. Ngay cả bàn tay đang nâng chén trà của hắn cũng khựng lại trong thoáng chốc, khóe môi khẽ cong lên. Ánh mắt ấy, ta quen thuộc hơn bất cứ ai —— Kiếp trước, hắn cũng từng dùng chính ánh mắt ấy nhìn Chung Linh Xu, nhìn nàng ta bất chấp tất cả để theo đuổi cái gọi là chân ái. Còn ta, chính là đích nữ độc ác cản trở chân ái trong mắt bọn họ. Đầu ngón tay ta khẽ cuộn lại. Cảm giác nghẹt thở khi bị dìm chếc dưới giếng ở kiếp trước bất chợt cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngực. Nước giếng lạnh buốt, đáy giếng tối đen, đôi tay tuyệt vọng vùng vẫy, cùng hai gương mặt mỉm cười cúi xuống nhìn ta từ miệng giếng——
“Trưởng tỷ, tỷ cứ yên tâm mà đi đi. Điện hạ sẽ mãi mãi nhớ rằng, chính tỷ tự mình trượt chân rơi xuống giếng.”
“Chung Lệnh Nghi, nàng quá ghen tuông rồi. Chung Linh Xu dịu dàng, hiểu chuyện hơn nàng gấp trăm lần.”
Ta khẽ nhắm mắt lại. Đến khi mở mắt ra lần nữa, Chung Linh Xu vẫn còn quỳ ở đó, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn Tiêu Tẫn Nghiêm, trong ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và khát vọng.
“Thái tử điện hạ,” giọng nàng ta nghẹn ngào nhưng từng chữ đều rõ ràng, “thần nữ tự biết thân phận thấp kém, không xứng với phong thái tựa thần tiên của điện hạ. Nhưng thần nữ thật lòng ngưỡng mộ điện hạ, tuyệt đối không phải vì tham luyến quyền thế phú quý!”
Nói đến đây, vành mắt nàng ta đỏ hoe, giọt lệ lấp lánh như sắp rơi mà vẫn còn vương trên hàng mi:
“Cho dù cả đời không danh không phận, thần nữ cũng cam tâm tình nguyện! Cho dù người đời có mắng chửi thần nữ, thần nữ cũng quyết giữ lấy phần chân tình này!”
“Trưởng tỷ nàng ấy... nàng ấy chẳng qua chỉ có số tốt, lại mang thân phận đích nữ, dựa vào đâu mà một mình được điện hạ ưu ái? Thần nữ chỉ cầu điện hạ rủ lòng thương xót, cho dù chỉ là một ánh nhìn, thần nữ cũng đã mãn nguyện rồi!”
Nói xong, nàng ta thật sự dập đầu xuống. Trán chạm mạnh xuống nền gạch, vang lên từng tiếng cộp cộp. Khắp đại điện, tân khách đều mang những vẻ mặt khác nhau. Có người lắc đầu thở dài, có người lộ vẻ không nỡ, cũng có người hạ thấp giọng bàn tán——
“Vị cô nương thứ hai nhà họ Chung này quả thật si tình một mảnh...”
“Tuy có phần lỗ mãng, nhưng phần chân tình này cũng thật hiếm có.”
“Đích nữ thì đã sao? Trên đời này, thứ khó có được nhất vẫn là một tấm chân tình.”
Ta nghe rõ từng lời, không sót một chữ. Kiếp trước, cũng chính giữa những lời bàn tán như thế này, ta từng bước từng bước đi đến kết cục muôn kiếp không thể quay đầu. Khi ấy, vì nghĩ đến tình tỷ muội, ta từng dịu giọng khuyên nàng ta:
“Linh Xu, ta và Thái tử đã sớm có hôn ước, muội đừng làm chuyện hủy hoại thanh danh, đảo lộn luân thường đạo lý như vậy.”
Thế nhưng nàng ta lại khóc đến mức hoa lê đẫm mưa, từng câu từng chữ đều chan chứa thâm tình.

Đã sao chép liên kết chương