Chương 16
Chương 16
Cô ta tự trả lời chính mình.
“Bởi vì chị không phải đang nhịn.”
“Chị chỉ đang đợi thôi.”
Tôi không nói gì. Chỉ xoay người rời khỏi phòng trang điểm. Lễ trao giải chính thức bắt đầu. Những phần trước đó… Tôi gần như không nghe lọt tai câu nào. Cho tới khi MC đọc lời trao giải cho hạng mục “Nhà thiết kế mới xuất sắc nhất năm”.
“Nhà thiết kế này đã dùng mỹ học phương Đông độc đáo cùng kỹ thuật thủ công tinh xảo để tỏa sáng trên sân khấu quốc tế.”
“Tác phẩm của cô được tạp chí trang sức hàng đầu Milan đánh giá là ‘gương mặt mới đáng chú ý nhất năm’.”
“Cô ấy chính là…”
Tiếng vỗ tay vang lên. Rất đồng đều. Tôi đứng dậy, bước lên sân khấu. Ánh đèn chiếu xuống người tôi. Trắng đến chói mắt. Dưới khán đài là hàng trăm gương mặt. Tôi nhận ra vài người. Hàng ghế đầu là ba Cố và mẹ Cố. Trên gương mặt họ chất đầy cảm xúc phức tạp. Cách vài ghế… Là Lục Cảnh Thâm. Anh nhìn tôi, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Nhưng bàn tay đặt trên thành ghế… Đang siết rất chặt. Tôi nhận lấy chiếc cúp. Đứng trên sân khấu. MC đưa micro cho tôi.
“An Lạc, cô có điều gì muốn nói với mọi người không?”
Tôi cầm chiếc cúp, đứng yên một giây. Sau đó lên tiếng.
“Cảm ơn hội đồng giám khảo.”
“Tôi đã chờ giải thưởng này rất lâu.”
“Nhưng tôi có được nó không phải vì tôi đặc biệt có thiên phú.”
“Mà là bởi…”
“Khi tất cả mọi người đều không tin tôi, tôi vẫn tự tin vào chính mình.”
“Tôi chỉ nói thêm một câu cuối cùng.”
Tôi hơi nghiêng đầu, nhìn xuống phía dưới sân khấu.
“Tôi không cần ai thay tôi báo tin.”
“Cũng không cần ai thay tôi xin lỗi.”
“Đồ của tôi…”
“Tôi sẽ tự mình lấy lại.”
Tiếng vỗ tay lại bùng lên lớn hơn. Có người bắt đầu đứng dậy vỗ tay. Tôi bước xuống sân khấu. Khi đi ngang hàng ghế đầu, mẹ Cố đứng bật dậy. Tôi không dừng lại. Lúc đi ngang qua chỗ Lục Cảnh Thâm, anh đưa tay chặn tôi một chút. Tôi nhìn anh một cái.
“Chúc mừng anh.”
“Thỏa thuận hủy hôn đã chính thức có hiệu lực rồi.”
Bàn tay anh chậm rãi thu về. Buổi lễ trao giải kết thúc. Tôi trở lại hậu trường. Tô Uyển Ninh không còn ở đó nữa. Kể từ khoảnh khắc MC đọc tên người chiến thắng, chỗ ngồi của cô ta đã bỏ trống. Nghe nói trước khi tôi lên sân khấu, cô ta đã rời đi rồi. Không nói một câu nào. Một tháng sau lễ trao giải. Thương hiệu của Tô Uyển Ninh thua kiện trong vụ xâm phạm bản quyền. Dòng sản phẩm cốt lõi bị phán quyết ngừng kinh doanh. Toàn bộ nhà đầu tư rút vốn. Tất cả kênh hợp tác về con số không. Cái tên thương hiệu ấy biến mất khỏi mọi nền tảng. Sạch sẽ đến triệt để. Tiền Nhụy đã cắt đứt liên lạc với Tô Uyển Ninh từ một tuần trước đó. Cô ta đăng lên vòng bạn bè một dòng trạng thái:
“Ở lâu mới biết lòng người, có vài người không đáng để kết giao.”
Kèm theo một tấm selfie. Bình luận đầu tiên bên dưới là từ một tài khoản marketing từng viết bài PR cho Tô Uyển Ninh:
“Chị em nói chuẩn.”
Toàn bộ tài khoản mạng xã hội của Tô Uyển Ninh đều ngừng cập nhật. Bài đăng cuối cùng dừng lại ở ba tháng trước. Nội dung là thông báo cho buổi livestream hôm ấy:
“Ngày mai, tôi sẽ nói cho mọi người biết sự thật.”
Trớ trêu ở chỗ…
“sự thật” ấy lại chính là lớp vải che cuối cùng của cô ta.
Sau khi bị xé xuống… Cô ta chẳng còn gì nữa. Mất thương hiệu. Mất hợp tác. Mất bạn bè. Mất luôn vị trí trong giới xã giao. Ngay cả lập trường của nhà họ Cố cũng thay đổi. Trong một tháng ấy, ba Cố bị đối tác hỏi vô số lần:
“Chuyện con gái nuôi nhà ông rốt cuộc là thế nào?”
Từ ban đầu còn đáp:
“Uyển Ninh cũng có nỗi khổ riêng…”
Cho tới cuối cùng… Chỉ còn im lặng. Mẹ Cố trong một buổi tụ họp phu nhân còn bị người ta hỏi thẳng vào mặt:
“Rốt cuộc nhà bà đứng về phía con gái ruột hay con gái nuôi?”
Không trả lời nổi. Tuần thứ hai sau khi tôi nhận giải, ba Cố thông qua luật sư liên hệ với tôi. Luật sư chuyển lời:
“Ông Cố hy vọng có thể gặp cô một lần để nói chuyện về chuyện trong nhà.”
Tôi bảo luật sư trả lời giúp một câu.
“Quan hệ huyết thống đã chấm dứt.”
“Không còn chuyện gia đình nào cần nói nữa.”
Luật sư lại gửi thêm một tin nhắn khác.
“Ông Cố nói sẽ chuyển lại cổ phần của Tô Uyển Ninh và quyền sở hữu căn nhà cũ sang tên cô.”
Tôi suy nghĩ ba giây. Sau đó trả lời:
“Căn nhà cũ là do bà ngoại để lại cho tôi, không cần ông ấy chuyển.”
“Luật sư của tôi sẽ gửi thư thu hồi quyền sở hữu.”
“Còn cổ phần…”
“Không cần nữa.”
“Quyên góp cho quỹ từ thiện đi.”
Sau đó tôi không nói thêm với người nhà họ Cố thêm một câu nào nữa. Lục Cảnh Thâm thì lại tới một lần. Lần này anh không đến studio. Mà ngồi chờ trong đại sảnh khách sạn nơi tôi ở. Lúc tôi bước ra khỏi thang máy, anh đang ngồi trên sofa. Ăn mặc rất bình thường. Áo khoác tối màu. Quần jeans. Khác hẳn người đàn ông lúc nào cũng mặc vest may đo trước kia. Thấy tôi đi tới, anh đứng dậy.
“Anh còn ở đây làm gì?”
“Anh nghỉ việc rồi.”
“Liên quan gì tới tôi?”
“Không liên quan.”
“Chỉ là anh cảm thấy… những chuyện mình từng làm ở nhà họ Cố, chuyện nào anh cũng không thể xóa bỏ.”
“Thỏa thuận hủy hôn em ký rồi.”
“Giấy đoạn tuyệt cũng có hiệu lực rồi.”
“Anh không thay đổi được quá khứ.”
“Nhưng anh có thể làm một việc.”
“Sau lưng chuyện của Tô Uyển Ninh còn có một người khác.”
“Kẻ đó giúp cô ta nghĩ kế, tìm xưởng gia công, làm giả bản thảo.”
Tôi nhìn anh.
“Tiền Nhụy trở mặt rồi.”
“Cô ta gửi cho anh toàn bộ ghi chép thao tác bên phía Tô Uyển Ninh.”
“Bao gồm hóa đơn mua bản thảo giả, chi tiết ký hợp đồng gia công, còn có cả ảnh chụp màn hình nhóm chat lên kế hoạch bôi nhọ em suốt một năm qua.”
Anh lấy từ túi hồ sơ bên người ra một xấp giấy.