Khi Tôi Không Còn Cần Họ Nữa
4 phút đọc

Chương 8

Chương 8

“Tác phẩm thì sao?”
“Tôi chuẩn bị ba món.”
“Đưa tôi xem.”
Tôi trải bản thiết kế của ba tác phẩm lên bàn. Ông xem từng cái một. Lần này, ông không nói “coi được rồi”. Mà nói ba chữ khác.
“Được rồi đấy.”
Một tháng sau, triển lãm trang sức mùa thu Milan chính thức khai mạc. Khu triển lãm rất lớn. Ánh đèn trắng ấm dịu nhẹ, mỗi gian trưng bày đều được thiết kế cực kỳ tinh tế. Gian của tôi nằm ở góc, vị trí không quá đẹp. Nhưng sau khi tác phẩm được trưng bày ra, ngay sáng ngày đầu tiên đã có người dừng lại trước tủ kính. Buổi sáng có hơn mười lượt khách. Buổi chiều tăng gấp đôi. Ngày thứ hai, có ba khách hàng chủ động tới bàn chuyện hợp tác. Ngày thứ ba, một boutique mua hàng cao cấp của Ý đặt đơn chính thức đầu tiên. Số lượng không lớn. Nhưng đủ để tôi đăng ký thương hiệu riêng và mở một studio nhỏ. Tôi từng nghĩ đó đã là thu hoạch lớn nhất của lần triển lãm này rồi. Cho tới giờ cuối cùng trước khi đóng cửa vào chiều ngày thứ ba. Một nhóm người bước vào đại sảnh triển lãm. Người đàn ông đi đầu mặc áo khoác dài màu xám đậm, vóc người rất cao, bước chân trầm ổn. Lục Cảnh Thâm. Phía sau anh còn có vài người. Một trong số đó… Là Tô Uyển Ninh. Cô ta mặc váy trắng, khoác tay một người phụ nữ lớn tuổi hơn, vừa đi vừa cười nói. Cô ta chưa nhìn thấy tôi. Cả nhóm vừa đi vừa dừng, rõ ràng là tới tham quan khảo sát với thân phận đại diện thương hiệu.
“Uyển Ninh Jewelry” cũng có gian triển lãm trong kỳ này.
Chiếm một vị trí không nhỏ. Tôi đứng phía sau tủ kính của mình, cách họ tám chín mét, nhìn nhóm người kia từ từ tiến lại gần. Ánh mắt Lục Cảnh Thâm lướt qua từng gian trưng bày. Anh nhìn thấy gian của tôi. Chính xác hơn là nhìn thấy mấy tác phẩm trong tủ kính. Bước chân anh dừng lại. Ánh mắt rơi lên một sợi dây chuyền trong số đó. Ngôn ngữ thiết kế của món trang sức ấy có nét tương đồng rất vi diệu với “tác phẩm nguyên bản tiêu biểu” mà Tô Uyển Ninh vừa tung ra gần đây. Nhưng trưởng thành hơn. Tinh xảo hơn. Giống tác phẩm của người thật sự hiểu phong cách này hơn. Bất kỳ ai có mắt nhìn đều nhận ra… Giữa hai bên, một cái là nguyên bản, một cái là bắt chước. Ánh mắt anh chuyển từ tác phẩm sang bảng tên thương hiệu trên gian triển lãm. Chuyển lên gương mặt tôi, người đang đứng phía sau tủ kính. Anh nhìn thấy tôi. Cả người anh lập tức khựng lại. Không phải kiểu “nhận ra một người quen” bình thường. Mà giống như bị thứ gì đó đánh trúng, cả người chết lặng tại chỗ. Tô Uyển Ninh vẫn còn đang nói chuyện với người bên cạnh.
“Trình độ triển lãm lần này cũng bình thường thôi. Nói thật, tác phẩm của Uyển Ninh Jewelry đặt ở đây đã xem như…”
Giọng cô ta đột ngột dừng lại. Bởi vì cô ta đã nhìn theo ánh mắt của Lục Cảnh Thâm. Và nhìn thấy tôi. Tôi tựa bên tủ kính, hai tay khoanh trước ngực, bình thản nhìn họ. Không kinh ngạc. Không né tránh. Cũng không có nụ cười ôn chuyện.
“Lâu rồi không gặp.”
Âm lượng vừa đủ nghe. Gương mặt Tô Uyển Ninh trong ba giây đổi liền ba loại biểu cảm. Đầu tiên là kinh ngạc. Sau đó là hoảng loạn. Cuối cùng cực nhanh chuyển thành vẻ yếu đuối bị tổn thương.
“Chị… chị à? Sao chị lại ở đây?”
“Tới triển lãm.”
Tôi chỉ tay về phía tủ trưng bày phía sau mình.
“Tác phẩm của chị?”
Ánh mắt Tô Uyển Ninh rơi lên tủ kính, dừng lại trên sợi dây chuyền kia một chút. Sau đó sắc mặt cô ta càng trắng hơn. Bởi vì chỉ cần không mù… Ai cũng nhìn ra được sợi dây chuyền trong tủ kính của tôi và “tác phẩm đại diện” của thương hiệu cô ta gần như giống hệt nhau ở cấu trúc cốt lõi. Khác biệt duy nhất là… Tác phẩm của tôi tốt hơn. Tô Uyển Ninh hé miệng rồi lại khép lại. Cô ta nhanh chóng kéo tay áo Lục Cảnh Thâm.
“Anh Cảnh Thâm, em thấy không khỏe lắm, chúng ta đi trước nhé?”
Lục Cảnh Thâm không nhúc nhích. Anh vẫn luôn nhìn tôi. Giọng anh có chút khàn.
“Hơn một năm nay… em ở đâu? Anh tìm em rất lâu.”
“Không có gì đáng để tìm.”
“Giấy đoạn tuyệt quan hệ và thỏa thuận hủy hôn anh đều thấy rồi chứ? Đã ký chưa?”
Yết hầu anh khẽ động.
“Anh chưa ký.”
“Đó là chuyện của anh.”
Tôi cúi đầu chỉnh lại mấy tấm danh thiếp trên tủ kính.
“Sắp đóng cửa triển lãm rồi. Hai người tự nhiên.”
Ngón tay Tô Uyển Ninh siết chặt tay áo Lục Cảnh Thâm tới mức trắng bệch.
“Anh Cảnh Thâm, đi thôi.”